Hoa ngọc lan

| 12/03/2015 | 0 Comments

Thích Chơn Thiệnhoa-ngoc lan

Kỷ niệm thời trẻ là kỷ niệm khó quên. Mỗi lần nhớ Huế là mỗi lần tôi nhớ hoa ngọc lan. Một hôm viếng chùa, một đại đức đã đọc và giảng bài thơ chữ Nho trên vách cho tôi nghe. Tác giả bài thơ là nhà chí sĩ Phan Bội Châu. Bài thơ ca ngợi đức hạnh của Hòa thượng Thích Tịnh Khiết qua Hoa ngọc lan. Làn hương ngọc lan và đức hạnh của Hòa thượng đã quyện chặt vào tuổi trẻ của tôi từ đó. Tôi yêu bài thơ ấy và học thuộc lòng:

Tiền thân chưởng tự xuất bồng lai
      Duy hưởng bồ đề viện lý tài.
      Tố nhụy quang tranh đông dạ tuyết
      Kỳ phương phẩm đoạt lảnh đầu mai.
      Hương chân vương giả thiên thùy thưởng
      Trang tỉ thường nga nguyệt ám xai
      Duy Phật tùng lai năng thức Phật
      Ân cần huệ ngã thử hoa khôi”.

Dịch nghĩa:

Thân trước vốn người tự cõi tiên
      Sao vì trí giác đến rừng thiền,
      Sắc màu đông tuyết còn thua thắm
      Hương chất hoàng mai lại kém duyên.
      Dáng vẻ triều dương trời ái mộ
      Hằng nga trang tỉ nguyệt ưu phiền.
      Phật duyên tương cảm nên tương ngộ
      Cành ngọc lan trao tới cựu hiền.

Ai đã một lần diện kiến Hòa thượng mà có thể quên được hình ảnh giải thoát của Người? Lần đầu tiên hầu Người là lần đầu tiên tôi có ý niệm về giải thoát. Từ đó, tôi nuôi dưỡng ý chí xuất gia. Ba năm sau, đến năm 1961, tôi may mắn có mặt trong hàng đệ tử nhỏ xuất gia của Người. Tôi đã đến với đạo qua Người, nghĩa là tôi đã đến với niềm tin giải thoát trước chánh kiến qua kinh tạng.

Nay nhìn lại, tôi nhận ra nếp sống nhà chùa là nếp sống tình thương và trí tuệ. Người trong thơ đã mở nguồn cho tôi vào đạo và mở nguồn cảm xúc cho tôi bây giờ.

 Thích Chơn Thiện

Trích lời nói đầu trong tập sách “Hoa ngọc lan”

De-nhat-tang-thong-GHPGVNTạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 72-73

(Visited 615 times, 1 visits today)

Tags: , , , , ,

Category: Kỷ Niệm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *