Hoa Vạn Thọ

| 25/01/2012 | 0 Comments

TRẦM NGUYÊN Ý ANH

hoa-van-thoTrong các dịp lễ, Tết hay những ngày giỗ má tôi, tôi thường mua hoa vạn thọ về chưng, cúng.Bạn bè thắc mắc: ”Sao người ta bày bán biết bao nhiêu là hoa đẹp và quý, bạn lại mua thứ hoa vạn thọ rẻ tiền kia!”. Những lúc như vậy tôi chỉ cười: “Tại má mình thích hoa vạn thọ”, vậy thôi ! Thật ra, mỗi khi tôi thêm một tuổi là má xa tôi thêm một năm. Thưở tôi còn nhỏ, nhà nghèo lại đông con nên ba má vất vả lắm. Má phải xoay sở mọi thứ bằng những đồng lương ít ỏi của ba. Nhà ít khi được ăn thịt, chỉ ăn khô mắm quanh năm. Cái đầu trẻ thơ của tôi nào biết má đã đau đớn nhường nào khi đám con mình thiếu ăn, thiếu mặc. Trên bàn thờ Phật và bàn thờ ông bà, quanh năm chỉ có hoa vạn thọ. Thời ấy, tôi cứ tưởng má thích nên tôi cũng thích theo. Tôi ra trường, làm việc, kiếm được mấy đồng lương chật vật buổi giao thời, bữa cơm gia đình bắt đầu có thịt. Một lần, tôi mua về một bó hoa hồng và hoàng cúc, má tôi trầm trồ khen đẹp. Tôi ngạc nhiên: “Con tưởng má chỉ thích hoa vạn thọ?”. Má tôi cười buồn: “Lúc đó,nhà nghèo quá! Chỉ có hoa vạn thọ là rẻ thôi!”. Tôi chợt hiểu ra tại sao suốt thời gian dài đằng đẵng, má cứ nói mình không thích ăn thịt. Để nuôi được sáu đứa con học hành, má đã chịu thương, chịu khó biết bao nhiêu.

Và hôm nay, ngày giỗ má không thiếu thức ăn ngon, đó là tấm lòng của chúng tôi dâng má nhưng má không còn nữa. Nhìn lên bàn thờ, những bông hoa vạn thọ mang đến hình ảnh thân thương ngàn đời – má của chúng tôi.

TRẦM NGUYÊN Ý ANH | Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 12

(Visited 262 times, 1 visits today)

Tags: , , , , ,

Category: Kỷ Niệm, Trầm Nguyên Ý Anh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *