Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 30 | CAO HUY HÓA --- Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 30 | CAO HUY HÓA"/>

Hương sen giữa chợ đời

| 30/05/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 30 | CAO HUY HÓA

Huong sen giua cho doiSau một hành trình khá vất vả, đoàn chúng tôi đến Nam Ninh, thủ phủ tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Sự mệt nhọc tan biến, và niềm vui bừng nở giữa đoàn chúng tôi và các sinh viên xa nhà qua học tiếng Trung tại học viện Sư phạm Quảng Tây.

Khi không khí hàn huyên lắng đi, các sinh viên nói đến một người, cách nói có vẻ thân thương, vừa kính trọng khiến tôi chú ý: “Chiều nay, tụi mình có hẹn thầy B”. Thầy B  là thầy nào? Chắc hẳn à thầy Trung Quốc giảng dạy hoặc làm công tác quản lý tại Học viện! Nhưng không phải như thế, thầy B. là một cư sĩ Phật giáo, một sinh viên du học ngành tiếng Trung, qua đây chỉ mới sau Tết Bính Tuất. Thầy trên 30 tuổi, đã tốt nghiệp cử nhân Phật học trong nước, đến Quảng Tây để học tiếng Trung, sau đó dự định đi Bắc Kinh để tiếp tục học.

Giữa xã hội người Hoa náo nhiệt, năng động, giữa ngôi trường đại học to lớn, tấp nập sinh viên xí xô tiếng Hoa, giữa những ký túc xá cao tầng với biết bao phòng trọ sáu người kiểu giường tầng,, sự có mặt của thầy B. là một hiện tượng. Thầy cũng bình thường như mọi người: ở nội trú, đi học chuyên cần, đến thư viện đọc sách, chơi thể thao…, chỉ khác bên ngoài ở trang phục màu lam gọn gàng pha phong cách Tàu và đầu không để tóc (tuy nhiên, do không cạo thường kỳ nên trông có vẻ đẹp là đằng khác). Nhưng một sinh hoạt rất đặc trưng của sinh viên mà thầy không tham dự: đó là giờ ăn. Trong căng tin mênh mông, sinh viên tấp nập lấy phiếu, nhận khay thức ăn, ngồi vào bàn ăn uống, nói cười bàn tán đủ chuyện. Giữa cảnh “xực phàn” như thế, làm gì có thức ăn chay cho thầy?

Nhưng những cái riêng của một người xuất gia mà thầy gìn giữ không làm giảm bớt đi sự hòa đồng của thầy với sinh viên trong môi trường thầy đang sống. Nhờ vậy mà chỉ sau một thời gian ngắn, thầy đã thu phục cảm tình của những người xung quanh. Các sinh viên của tôi có cảm tình đặc biệt với thầy. Thầy không ngại “tranh thủ” học tiếng Trung với sinh viên qua trước, và do đó, sinh viên cũng trao đổi thoải mái với thầy để học hỏi, từ văn hóa và lịch sử Việt Nam, đến thái độ sống, ý nghĩa cuộc đời. Tự ý sinh viên đứng ra quy tụ, mời thầy đến, nêu vấn đề giúp thầy giải đáp. Thầy giải đáp các vụ xích mích, vốn dễ xảy ra  trong cuộc sống tập thể, và đem lại hòa khí một cách nhẹ nhàng. Thấy thầy dung cơm với xì dầu cực khổ quá, một số sinh viên cùng nhau nấu chay và dùng bữa với thầy.

Thầy đã là một phần trong trí nhớ của tôi về chuyến đi Quảng Tây. Nếu ai hỏi tôi về những gì thu hoạch trong chuyến đi, tôi có thể kể về một nước Trung Hoa hiện đại hóa nhanh; về cuộc sống đô thị ngày càng văn minh; về hàng hóa phong phú, đa dạng và giá rẻ bất ngờ; về ngôi trường đại học tuy ở mức trung bình nhưng cơ sở vật chất đầy đủ mà đại học mình không biết bao giờ mới có được; về nhiều thành quả tốt mà  sinh viên trường chúng tôi đã gặt hái được, nhất là sử dụng tiếng Trung năng động hơn, mạnh dạn hơn, rất được cảm tình của thầy và bạn. Đặc biệt lòng tôi cảm thấy lâng lâng một cảm giác thích thú về một vị Tăng xuất hiện giữa đám sinh viên chẳng phải là Phật tử, trong một xã hội xung quanh hoàn toàn xa lạ với đạo Phật, trong một thành phố mà tìm đỏ con mắt không có một tiệm cơm chay, và sự hiện diện của vị Tăng đó như là một sứ  giả của tình thương.

Rồi tôi vẩn vơ tự hỏi: người tu hành đơn độc trong chốn lao xao có gay go lắm không? Có thiệt thòi lắm  không khi mùa an cư kiết hạ thầy không có nơi tĩnh tâm, sám hối, tu tập theo bổn sư và Tăng chúng? Trước mắt thầy là cả một con đường sáng láng chữ nghĩa, đưa thầy từ Học việnSư phạm Quảng Tây đến Đại học Bắc Kinh, chắc chắn thầy ngày càng giàu về kiến thức và phương pháp, nhưng liệu đạo hạnh có ngày càng thâm sâu? Trường đường có làm xao động tâm thầy hay chỉ thử thách Bồ đề tâm?

Trong hoàn cảnh Giáo hội Phật giáo khó thực hiện đào tạo Tăng tài bằng cách gửi người đi du học nước ngoài, việc Tăng sĩ tự thân vận động đi học xa, với ý nguyện có điều kiện tốt hơn để phục sự đạo pháp, là một điều đáng mừng.

Thầy B. có duyên xuất ngoại học tập. Các sinh viên trường chúng tôi cũng có duyên gặp thầy. Niềm tin của các em về thầy sẽ góp phần trợ duyên cho thầy vững tâm tu học. Còn tôi, cầu mong một chút hương sen cho những nơi thầy sống và học tập, nhất là những nơi hoàn toàn xa lạ với đạo.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 30 | CAO HUY HÓA

(Visited 327 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Cao Huy Hoá, Kỷ Niệm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *