Lời cảm ơn cuộc sống

| 02/01/2013 | 0 Comments

 Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 24

loi-cam-on-cuoc-song

Tôi còn nhớ ngày ba tôi qua đời, trời đổ mưa tầm tã. Hôm tiễn đưa ba về nơi an nghỉ, trời vẫn mưa như trút nước, nước dâng ngập cả huyệt mộ. Hôm đó chư Tăng đến hộ niệm cũng đông , nhưng mọi người đều phải mang  áo mưa và đội nón nên ít ai để ý trong đám tang ba tôi có nhiều thầy đưa tiễn. Vì ớ quê, nên phương tiện đưa tang  chỉ là khiêng đi bộ gần một cây số và phải băng qua ruộng rất vất vả. Khi đến một ruộng lúa, vì bờ ruộng nhỏ nên những người khiêng quan tài phải lội qua ruộng, còn những người đi tiễn thì đi trên bờ ruộng. Tôi thấy anh Hân tôi vẫn âm thầm lội theo sau quan tài, người ướt sũng vì không mặc áo mưa, nhưng anh vẫn chấp tay niệm Phật hộ niệm cho ba tôi. Tôi chạy đến choàng áo mưa cho anh mà lòng cảm thấy hỗ thẹn vì mình là người xuất gia nhưng cũng là con của ba mà chưa có đủ niềm tin và nghị lực để trợ niệm cho ba.

Hôm nay gần đến ngày giỗ ba, trời cũng mưa tầm tã, tôi viết mấy lời này mong Văn Hóa Phật Giáo gửi đến anh tôi như một lời cảm ơn anh, người mà suốt sau những ngày tháng ba tôi mất đã tiếp cho tôi có nghị lực và niềm tin kiên cố trên đường tu đạo.

Mong anh vẫn mãi là người anh lý tưởng của em!

Lê Văn Tuấn

  (Chùa Đạo Nguyên, Tam Kỳ, Quảng Nam)

 

Tôi và Loan chơi thân với nhau từ khi học lớp 8, Cũng là con gái nên chúng tôi có thể chia sẻ với nhau rất nhiều chuyện vui buồn trong suốt tuổi học trò. Nhưng khi ra trường, mỗi đứa lại đi làm một nơi xa cách nhau, nên dần dần ít gặp mặt, vắng dần những câu hỏi thăm về công việc sức khỏe và cả những chuyện mai mối, ngấp nghé yêu đương.

Tình cảm không được vun đắp thường xuyên thì rất dễ mai một. Tôi nhận ra điều ấy trong cách ứng xử với Loan. Nhiều lần tôi tìm đến nhà Loan nhưng đều không gặp, điện thoại thì Loan cũng thay mới mà không báo cho tôi biết. Thế là bẵng đi hơn 1 năm, tôi không nhận được tin gì về Loan. Tôi không biết phải trả lời làm sao với người thân chung quanh mỗi khi họ hỏi đến Loan.

Bất ngờ một hôm, tôi nhận được điện thoại của Loan, nhưng tôi giận nhiều hơn là mừng. Chiều đó Loan đến thăm tôi. Cách nói chuyện của Loan khác đi nhiều, lanh và gai góc. Sau đó Loan hỏi mượn tôi 2 triệu cho một việc rất gấp. Tôi từ chối ngay và để mặc Loan ra về với sự thất vọng đang rõ dần trên khuôn mặt.

Hôm sau, tôi nhận được tin Loan bị té xe trên đường từ nhà tôi trở về và gãy tay phải. Cảm giác hối hận ùa về, chưa bao giờ tôi thấy thương Loan nhiều như lúc ấy. Tôi gói ghém số tiền dành dụm tìm đến nhà Loan và nói hết sự tình, rằng tôi có đủ số tiền mà Loan cần, nhưng gì lâu nay giận trách Loan nên không cho mượn. Nhưng cũng như hồi còn học chung, tôi không muốn bất cứ tổn thương nào đến với Loan. Nay cũng thế. Chúng tôi đã ôm nhau khóc. Lúc đó Loan nói với tôi: “Mình xa cậu lâu thật nhưng mình biết, khó khăn thì chỉ tìm đến cậu mới giải quyết được. Ích kỷ quá phải không?”. Tôi không nói gì nhưng khi trở về nhà, nằm một mình trên căn gác, nhìn vào bức hình tôi và Loan chụp chung với nhau, tôi nói: “Cậu thiệt tình. Sao lại tin mình nhiều như thế”.

Loan ơi! Có vui buồn gì cũng đừng quên mình nhé.

Nguyễn Kiều Nga

(Q.10, TP.HCM-email:kieu_nga776@yahoo.com)

(Visited 48 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Kỷ Niệm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *