Lời sám hối

| 11/04/2015 | 0 Comments

 NGUYỄN SƠN HÀ  loi-samhoi

Có những lúc trầm ngâm một mình để nhớ lại những ngày tháng đi qua trong cuộc đời, tôi mới thấy mình còn nhiều may mắn. Nhưng vẫn không khỏi tê tái và run môi mỗi lần gọi mẹ, khấn Phật. Ông bà tôi đã kính mộ Phật. Lòng sùng kính Phật cũng được mẹ tôi chăm chút một cách tỉ mỉ. Ấy vậy mà sau khi gia đình ly tán vì chiến tranh, tôi trở thành đứa con đầu tiên trong gia đình bài bác Phật. Nhưng Phật chẳng giận tôi, cũng như chẳng giận những người có thể giận dữ chỉ vào tượng Phật mà mắng mỏ. Phật không giận vì Phật là hiện thân cao nhất của lòng từ bi. Phật là từ bi.

Lòng từ bi là một thứ tình yêu lớn nhất, bao la và nhiệm màu nhất mà tôi thường được bà ngoại và mẹ nói về đức Phật Nhưng Đức Phật vắng mặt trong tôi kể từ khi bom đạn và lòng thù hận giội xuống làng. Có lẽ nào cuộc đời của tôi lại có thể bị rút gọn vào trong một vài biến cố chiến tranh như thế. Tuổi niên thiếu của tôi, tình yêu của bà, của mẹ, của ông Thiện ông Ác, của những pho tượng Phật thanh thoát dành cho tôi có lẽ nào lại biến mất trong bộ quân phục mà tôi mang. Tôi phải quên đi lòng nhân từ “ủy mị” và phải sống dậy lòng căm thù giai cấp để chống lại sự lãng quên con người: Người nghèo mới là con người …

Cách thẩm định nhân cách con người trong thời trưởng thành của tôi nằm gọn vào một cái khuôn và được kiểm soát chặt chẽ. Không có sự đa dạng của tinh thần, bản thân tôi tồn tại giống như những cử động của máy móc. Có lúc tôi tự nghiệm ra, việc tàn nhẫn với quân thù cũng giống như trò chơi quấn giẻ vào đuôi chuột, tẩm dấu và đốt. Đơn giản chỉ là như thế. nhưng sự mâu thuẩn giữa tình thương người và lòng ác độc trong tôi còn lớn hơn cả sự xung khắc giữa một con người có thể quy tội chết cho bất cứ ai, vào bất cứ lúc nào và một kẻ thù luôn ham sống. Điều đó làm cho tôi sợ. Sợ nhất vẫn là nhân quả báo ứng…

Mặc dù lòng thù hận và sự báo ứng thay nhau giày vò tôi, nhưng từ trong sâu thẳm của vô thức vẫn ùa về một nét cười từ bi nào đó từ những ngày tôi đang tuổi “chuồn chuồn”. Những giấc mơ thời thơ ấu vào những đêm trăng huyền ảo cứ thỉnh thoảng lặp lại : bà ngoại ngồi trước, tôi ngồi sau chắp tay búp hoa lạy Phật và tụng những lời kinh đầm ấm theo bàn tay run run gõ mõ như người bằm xương của bà… Mỗi khi thức giấc, mồ hôi tôi vã ra như thanh tẩy. Và ký ức đến từ lời của mẹ: dù bằng cọng cỏ lá rau. của không cho con chớ lấy…Vậy mà tôi có lúc đã từng đánh mất Đức Phật của tôi được ư ?

Nhớ lại khi còn nhỏ , chị tôi bế tôi đi xem hội chùa. Mải vui, chị để tôi lên đầu ông nghê mà ông Ác cưỡi. Con nít vô tâm mà. Tôi nghe kể lại, lúc đó tôi đã tè một bãi lên đầu ông nghê đá. Có lẽ ông Ác không vui, nên về đến nhà tôi lên cơn sốt li bì, uống thuốc gì cũng không thấy hạ. Bà ngoại hỏi chị tôi, biết chuyện, mới sắm hoa quả, trầu cau đến chùa lễ sám. Lễ xong về đến nhà tự nhiên tôi hết sốt. Ông Ác muốn giáo dục người lớn về sự tôn nghiêm, chứ trẻ con nào có biết gì. Sau khi lớn lên, có thể leo trèo thành thạo, tôi thường sang chùa lau bụi cho tượng Phật. Ông Thiện, tôi bắc thang leo lên vai để lau mặt đã đành rồi, nhưng ông Ác, tôi cũng làm vậy mà có bị trách tội gì đâu. Có lần tôi tò mò thử ngoáy mũi, giật giật mấy sợi râu của ông Ác xem người ta làm bằng gì, nhưng cũng không sao cả, mà lúc về còn được thầy thưởng lộc Phật. Nhẽ ra phải nói hiền như ông Ác mới đúng.

Mỗi lần mẹ tôi đi lễ Phật, cúng chùa, mẹ thường bạch với sư thầy bằng câu : “Con xin ăn mày lộc Phật, ăn mày lộc thầy” ? Hóa ra người đến cúng mới là kẻ ăn mày, chứ chốn linh thiêng nào có ai bắt. Ba và mẹ, những người phụ nữ tần tảo, hiền hậu, ăn mày Phật là để xác quyết niềm tin nhân quả, nghiệp báo cho anh chị em tôi, cho gia đình tôi. Có thế tôi mới không thể quên đi ký ức bình an, tươi tắn của mình. Còn nhớ có lần bố mẹ tôi to tiếng với nhau, bố tôi đã đánh mẹ tôi, anh chị em tôi đều hoảng sợ. Bà ngoại không nói gì, chỉ lẳng lặng thắp ba nén hương lên bàn thờ Phật thờ tổ tiên và ngồi thụp xuống khóc. Thế là cả nhà im tiếng, bố mẹ tôi đều quỳ xuống xin lỗi bà, bà chỉ bảo “mẹ đã nói bao lần rồi ‘một câu nhịn bằng chín câu lành’ mà sao chúng mày không nghe!” và lau nước mắt đi vào buồng nghỉ. Lành thật !Phật không có phóng quang mà cả bố mẹ tôi đều ý thức được cơn giận của mình. Phật không có ban phép mà lòng anh chị em tôi thấy vui và hết sợ. Chẳng có ai phán xét hành vi của mỗi người trong gia đình tôi, nhưng niềm kính Phật của mọi người mỗi ngày cứ như nước hòa với sữa. Gia đình tôi luôn có một Đức Phật. Nhờ Đức Phật mà nay cuộc sống của tôi lấy được thăng bằng.

Cho con xin kính lạy Đức Đại Từ !

Tạp Chí Văn Hóa Phật giáo số 14

(Visited 127 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Kỷ Niệm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *