Nấc thang đầu đời

| 29/04/2016 | 0 Comments

TÂM THỨC ■

nac-thang-dau-doi

chu thời thơ ấu tôi không có cái hạnh phúc được bà hay mẹ cho lên chùa để có những ấn tượng trong trẻo thơ ngây về Đức Phật. Trong ký ức tuổi thơ tôi, ngay cả những ngày Tết, bố mẹ tôi vẫn phải lam lũ tất bật sau khi đã lo được cho anh em tôi một vài món thức ăn Tết để chúng tôi khỏi tủi thân.

Ba mẹ đã cố gắng làm “đầu tắt mặt tối” nhưng vẫn thiếu thốn. Thời gian không có để làm thêm các việc khác thì lấy đâu ra thời giờ mà nghĩ đến chùa chiền và anh em tôi còn được đi học đã là một sự hy sinh lớn lao của bố mẹ rồi.

Thế nhưng như một nhân duyên, không những tôi đã được đến chùa mà lại còn được sống đời xuất gia. Đễ được như vậy, ngôi chùa Diệu Nghiêm nằm trên đường 21 tháng Tám thành phố Phan Rang đã là những nấc thang đầu đời của tôi. Khi vào học cấp hai, một người trong họ đã giới thiệu tôi đến chùa Diệu Nghiêm để nhận sự bảo trợ từ quỹ khuyến học của chùa. Từ đó, việc học của tôi không còn là một gánh nặng đối với gia đình. Hơn thế nữa, cũng chính từ ngôi chùa này mà tâm Bồ đề của tôi đã được tưới tẩm, ý định xuất gia nhen nhúm trong lòng.

Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên được gặp Ni trưởng, người sau này đã hướng dẫn tôi đi sâu vào Phật pháp. Cầm trong tay tờ giấy giới thiệu của một người chú họ xa, tôi một mình tìm đến chùa. Một Sư cô còn trẻ đưa tôi vào gặp Ni trưởng. Bấy lâu, tôi vẫn thấy các vị xuất gia dù Tăng hay Ni đều có vẻ xa lạ, thê nhưng ngay từ những lời thăm hỏi đầu tiên của Ni trưởng chùa Diệu Nghiêm, tôi đã tìm thấy sự ấm áp và tin tưởng. Ni trưởng đồng ý bảo trợ cho việc học của tôi, chỉ mong tôi học hành chăm chỉ để lớn lên có ích cho gia đình, cho xã hội, không cô phụ lòng tốt của những người hằng tâm hằng sản; người không dài dòng rao giảng đạo đức, đó chính là một trong những đặc điểm làm cho tôi lúc nào cũng an tâm khi tiếp xúc với Ni trưởng.

Từ đó, tôi thường xuyên đến chùa, khi thì để nhận học bổng, lúc thì để trao đổi việc học với các nhà bảo trợ. Hầu hết những lần đến chùa, tôi đều được gặp Ni trưởng. Những khi gặp tôi, Ni trưởng đều có những lời dặn dò chân tình mộc mạc, thể hiện việc người tin tưởng vào thái độ học tập của tôi.

Chùa Diệu Nghiêm nằm ngay trên một trong những con đường chính dẫn đến trung tâm thành phố Phan Rang, nơi luôn có đông đúc xe cộ qua lại. Thế nhưng bước qua khỏi cổng tam quan, cảnh vật vắng lặng chẳng khác mấy so với những ngôi chùa ở chốn núi rừng thâm u. Ngay phía sau cổng chùa, hai bên là hai dãy phòng học của các em bé từ 3 đến 6 tuổi. Các Sư cô trong chùa, ngoài các thời công phu còn phân công với nhau để quản lý các lớp học mẫu giáo tiếp nhận con em của mọi giới lao động sống quanh chùa. Hàng ngày, không khí ngôi chùa chỉ rộn ràng trong những thời điểm giao đón trẻ em giữa lớp học và phụ huynh, sau đó lại rơi vào trong sự tịch tĩnh. Qua khỏi dãy phòng học của các bé là đến khuôn viên chính của chùa với tôn tượng Đức Bổ-tát Quán Thế Âm lộ thiên ngự trên mặt hồ sen. Chánh điện nằm phía sau hồ sen, bên phải là bảo tháp chứa nhục thân của vị cố trụ trì đã viên tịch, Ni trưởng Thích nữ Đàm Tuệ, còn bên trái là một khu vườn với nhiều cây trái tươi tốt. Phía sau chánh điện là các công trình phục vụ cho đời sống tu học của chư Ni như phòng khách, giảng đường, trai đường, Ni xá… Ngôi chùa hầu như lúc nào cũng giữ được vẻ lặng lẽ trừ ra những ngày lễ lớn, cổng chùa mở rộng đón khách thập phương về lễ Phật.

Khi đã đến chùa thường xuyên hơn, tôi bắt đầu biết đến những nghi thức của các buổi lễ.Tôi cũng chú ý tìm hiểu thêm về Phật pháp VỚI sự giúp đỡ của các Sư cô. Cuộc sống thanh tịnh của nhà chùa và giáo lý giải thoát vừa uyên thâm vừa thực tế của Đức Phật đã mở rộng tâm hồn tôi.Tôi xin được quy y, rồi đến một lúc, tôi bày tỏ nguyện vọng được xuất gia. Ni trưởng chùa Diệu Nghiêm đã cho tôi thời gian tập sống ở chùa, tập công quả và cũng để xem xét ý chí xuất gia của tôi trước khi giới thiệu tôi đến một người thầy khả kính để xuống tóc xuất gia. Từ đó, tôi đã ra khỏi bóng mát che chở cùa Ni trưởng chùa Diệu Nghiêm để rộng bước trên con đường tu học.Tuy nhiên, dù tôi đi tới đâu, Ni trưởng vẫn không ngừng dõi theo từng bước chân tôi. Biết được sự lo lắng của Ni trưởng, tôi cũng thường xuyên viết thư hoặc gọi điện thoại về vấn an Người. Năm nào tôi cũng tạo điều kiện về thăm chùa và thăm Ni trưởng. Mỗi lần gặp NI trưởng, tôi cung kính xá chào trên tinh thần của một đứa trò nhỏ thể hiện lòng kính ngưỡng đối với người thầy đã dìu dắt cho tôi trong những bước đi đầu đời. Nhưng Ni trưởng cũng luôn luôn xá chào lại tôi theo đúng tinh thán của giới luật, một điều khiến tôi càng kính quý Người hơn nữa.

Năm nay tôi lại trở về thăm chùa cũ. Ngôi chùa trông vẫn như trước, nhưng tôi cũng nhận thấy màu thời gian đã phủ kín một góc cột cổng tam quan. Tòa Đại hùng bửu điện năm xưa vẫn trang nghiêm và uy nghi như dạo nào, nhưng hình như mái ngói đã rêu phong nhiều hơn. Khu vườn chùa cũng vẫn xum xuê, tòa bảo tháp vẫn cổ kính. Bức tượng Đức Quán Thế Âm lộ thiên vẫn hiền từ đón những người con Phật.

Tôi vẫn tìm lại được sự ấm áp và tin tưởng như ngày đầu tiên tôi đến ngôi chùa này. Ni trưởng đi vắng, một số Sư cô quen biết cũng bận công việc. Tôi thả hồn tôi về những ngày đầu đến chùa.

Phan Rang vốn là một vùng đất chỉ có nắng và gió, một vùng đất khiến cho người ta có cảm tưởng lòng người nơi đây trơ trọi như những đồi núi khô cằn với những trái tim cứng như sỏi đá. Nhưng không, Phan Rang vẫn là vùng đất giàu tình thương như những trái nho chín mọng, đậm nghĩa tình như muối mặn từ khơi xa. Cụ thể là những tấm lòng từ chùa Diệu Nghiêm đã góp phần xây dựng cuộc đời tu học của tôi. Diệu Nghiêm đối với tôi là cả một bến bờ ân nghĩa, là sự nhắc nhở để tôi luôn vững bước trên con đường tìm đến lý tưởng giải thoát, đến việc phụng sự chúng sinh. Tôi biết rằng chỉ có sống hết lòng, học hết sức mới có thể phần nào báo đáp những tấm lòng của Diệu Nghiêm. ■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 101

(Visited 84 times, 1 visits today)

Tags: , , , ,

Category: Kỷ Niệm, Tâm Thức

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *