Ngưỡng vọng Như Lai

| 26/06/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 34 | ĐỨC PHẬT CỦA TÔI

    Uyển Nhi

nguong-vong-nhu-laiTôi học kinh Kim Cang trong những ngày háo hức chuẩn bị cho Lễ Đản sinh của Như Lai. Nhưng thay vì nắm được chủ ý của kinh là “không trụ vào đâu để sinh tâm”thì tôi cứ hình dung hoài 32 tướng tốt của Như Lai, dù kinh đã nói rõ với tôi rằng: Không thể thấy Như Lai qua 32 tướng tốt đó.

Hình ảnh Như Lai trong tôi thời thơ ấu từng là vị khất sĩ dáng thanh thoát với tấm y phủ kín mình, tay bưng bình bát, và ánh mắt khoan dung…Bây giờ lớn lên, tôi đã biết được rằng Như Lai không phải là một con người cụ thể như thế, không thể nhìn nhận Như Lai qua hình tướng.

Tôi cố nhớ hết 32 tướng của Ngài nhưng không nhớ hết. Và tôi lại nghĩ về ngũ căn của Như Lai trong cảm thức thơ bé của tôi. Nhớ nhất là tay dài mà tai cũng dài. Liên tưởng của một đứa con nít ngờ nghệch như tôi, rằng tay dài để cứu vớt chúng sinh ở xa, tai dài vì “cả cuộc đời nghe đủ chuyện buồn”. Vậy thôi.

Tỷ căn của Như Lai thì khó viết thành lời. Tôi cảm nhận vẻ đẹp và sự mầu nhiệm đó nhưng loay hoay hoài mà không diễn tả được. Tôi chỉ mường tượng về sự thanh tịnh của tỷ căn Như Lai dù khi tiếp xúc với hương thơm hay xú uế. (Như Lai ơi, tại sao trong cuộc đời, mọi cảm giác về khổ đều là khổ dù chỉ là sự hồi tưởng về cái khổ đã qua thì cảm giác về hạnh phúc không luôn là hạnh phúc? Chẳng lẽ hạnh phúc của cảm thọ hữu ngã chỉ như mùi hương thoảng qua, nếu không để cho nó qua đi thì dư hương của nó sẽ cũng có mùi đắng chát?).

Cõi Ta bà uế trược này không có hoa Mạn đà la, hoa Mạn thù sa hay chiên đàn, trầm thủy để dâng cúng Như Lai dù chỉ trong ngày Đản sinh của Ngài. Vì Như Lai, tôi sẽ cố gắng để có chút hương đạo hạnh mà dâng cúng Ngài. Bấy nhiêu năm tháng trôi qua, tuy tôi chưa có được hoa hương tuyệt đối thanh tịnh như chiên đàn, trầm thủy…nhưng lúc nào cũng là hoa hương của lòng thành.

Rồi cảm thương thiệt nghiệp chúng sinh “lầm đường lắt léo”, tướng lưỡi rộng dài của Như Lai là tướng của khế lý, khế cơ. Bốn chín năm thuyết pháp độ sinh mà Như Lai nói Như Lai không nói gì cả; Như Lai nói “hóa thành” rồi Như Lai nói “bảo sở”; Như Lai nói ba ngàn oai nghi, tám muôn tế hạnh, 250 giới, 10 giới, 5 giới cho đến chỉ có một giới”ngăn các điều ác, làm các việc lành, giữ tâm trong sạch”; Như Lai nói “Như Lai thọ lượng”, vậy mà, trụ thế được 80 năm Như Lai đã vào diệt độ. Như Lai dạy: khi “Như Lai đi rồi, giới luật là thầy của các con, dẫu Như Lai có ở lại cũng không khác gì”. Nhưng, cứ mỗi rằm tháng Tư là tôi lại thả lên trời một ước mơ…Như Lai đã nói lời hẹn như thế: Như Lai tạm đi cho chúng sinh biết khát ngưỡng, rồi Như Lai sẽ về!…Và tôi đã chờ mong như thế. Nhìn những đóa sen tinh khiết nở tròn đầy, tôi đã mong cho “hoa nở thấy Phật”, cho tôi thấy Phật…trở về trong trầm hương ước vọng ngày Đản sinh của Ngài.

Cũng như bóng dáng thanh thoát của Như Lai chưa từng ra đi trong sâu thẳm lòng tôi. Và tôi cũng biết, Như Lai chưa từng rời một niệm nhớ nghĩ đến chúng sinh. Nắng lạnh khắc nghiệt của xứ Ấn, Như Lai ơi, bây giờ người ta có đủ nhà cao cửa rộng, có máy điều hòa, có xe hơi tủ lạnh, người ta còn không chịu nổi. Như Lai vì cái gì mà có thể kham nhẫn như vậy được! Tôi nhớ lắm những bước chân trần của Như Lai trên khắp Ấn Độ, nhớ bát cháo khó tiêu của ông Thuần Đà, nhớ Như Lai khát nước mà ngài A Nan không lấy kịp, nhớ gốc cây chỗ Như Lai ngồi toàn cỏ là cỏ và cũng nhớ mãi hình ảnh Như Lai nằm quay mặt về hướng Đông mà giã từ Tăng chúng…những hình ảnh tôi được đọc, được nghe thời còn là bé thơ đó sống mãi trong tôi, như chính tôi từng được phước lành có mặt trong những giờ khắc đó, trong hội chúng của Thế Tôn…

Như Lai đến một lần và Như Lai hằng sống. Nhân loại bây giờ đang hân hoan kỷ niệm ngày Như Lai đản sinh, tôi không phải không muốn chia sẻ cho ai niềm hạnh phúc có được đấng cha lành, mà vì trong cảm thức của tôi, Như Lai rất chung mà lại cũng rất riêng. Cho nên NhưLai là Như Lai của chúng sinh những cũng là Như Lai rất riêng của tôi!

Bài viết này là hương hoa của tôi dâng lên Như Lai mùa sen nở. (Tôi đã không thể diễn tả niềm ngưỡng vọng của tôi đối với Như Lai bằng một cách khác dù biết rằng cuối cùng cũng chỉ với ngôn ngữ trần gian này mà thôi. Giữa trầm hương ngào ngạt thiêng liêng và hương sen tinh khiết vô ngần trong ngày Đản sinh của Như Lai, tôi sẽ quỳ dưới chân Ngài mà sám tội). Và tôi biết, Như Lai của tôi sẽ cười rất hiền…

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 34 | ĐỨC PHẬT CỦA TÔI

    Uyển Nhi

(Visited 87 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Kỷ Niệm, Uyển Nhi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *