Những ngày thọ nhận ơn đức

| 30/08/2016 | 0 Comments

TRẦN  TUẤN  MẪN ++

nhung-ngay-tho-nhan-on-duc

Đời tôi được may mắn sống gần gũi và được sự chỉ dạy của Đại lão Hòa thượng thượng Minh hạ Châu trong suốt bốn mươi lăm năm. Thực ra, cơ duyên đẩy đưa tôi đến phục vụ ngài trong chừng ấy thời gian đã tụ hội từ trước đó nhiều năm. Tôi được nghe các bậc trưởng thượng của gia đình kể rằng những năm đầu của thập niên 40 thuộc thế kỷ trước, một thanh niên cư sĩ giỏi văn chương, triết học và uyên thâm Phật học, bạn thân của người anh cả con bác tôi (bấy giờ bác đang là Thượng thư Bộ Giáo dục), thường đến nhà bác để mượn các sách triết học và Phật học mà bác đã sưu tập khá nhiều. Vị thanh niên ấy chính là Đại lão Hòa thượng sau này, lúc bấy giờ là vị cư sĩ rất năng nổ của Hội An Nam Phật học, rồi là vị Sa-di, vị Đại đức trưởng đệ tử cố Đại lão Hòa thượng Tăng thống thượng Tịnh hạ Khiết chùa Tường Vân thành phố Huế.

Năm 1952, khi tôi đang là đoàn sinh Thiếu niên của Gia đình Phật tử, trong một buổi sinh hoạt, Huynh trưởng Nguyễn Sĩ Thiều trỏ vào một vị thầy áo nâu guốc gỗ, phong cách thư thái hiền hòa đang đi lại phía chúng tôi. Anh dặn: “Thầy Minh Châu đấy! Anh sẽ hô: ‘Thầy đi mô?’, các em hãy đồng thanh: ‘Thầy đi Colombo’ nhé!”. Đấy là lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy Hòa thượng. Chúng tôi hô to theo lời anh Thiều. Hòa thượng cười và dịu dàng nói với chúng tôi vài lời khuyên nhủ. Năm ấy ngài du học Colombo, rồi Ấn Độ, rồi giảng dạy Phật học tại Đại học Nalanda, Bihar. Sau mười hai năm du học, năm 1964 ngài trở về nước với học vị Tiến sĩ Phật học.

Khi Hòa thượng giữ chức Viện trưởng Viện Đại học Vạn Hạnh, tôi vẫn mong có dịp được thân cận ngài. Thế là, tuy tiếp tục là một giáo viên tại Sài Gòn, tôi vẫn dành nhiều thời giờ đến nghe ngài giảng dạy. Tôi còn tham gia đóng góp công sức cho Câu lạc bộ Sinh viên một thời gian dài trước khi đăng ký học Triết học tại đây trong suốt sáu năm cho đến khi hoàn tất chương trình cao học.

Trong thời gian này, tôi được Hòa thượng cho gặp gỡ nhiều lần và được Hòa thượng chọn cho du học tại Hoa Kỳ, học bổng do Asia Foundation tặng; trong lúc chờ đợi đi du học, cũng Hòa thượng giới thiệu tôi đến làm việc tại Thư viện của Đại học Vạn Hạnh. Tiếc là vì việc riêng, tôi đã bỏ lỡ dịp du học này.

Năm 1975, khi Viện Đại họcVạn Hạnh ngưng hoạt động, Hòa thượng mở mang xây dựng Thiền viện Vạn Hạnh, tôi lại được gần gũi Hòa thượng, tham gia công quả, theo học các khóa Phật học do Hòa thượng giảng dạy. Đến khi Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam và Trường Cao cấp Phật học Việt Nam được thành lập, tôi lại càng được gần gũi Hòa thượng nhiều hơn, được Hòa thượng tận tình chỉ dạy về Phật pháp, về các Phật sự của Trường, của Viện… Tôi cũng được chỉ định vào Hội đồng Phiên dịch và Ấn hành Đại tạng kinh Việt Nam… Đến năm 1988, tôi quyết định xin thôi việc giảng dạy ở các trường công lập để phục vụ hẳn cho Trường rồi cho Học viện và Viện Nghiên cứu Phật học. Từ đó, Hòa thượng cất nhắc tôi từ chức vụ Phó Văn phòng, rồi Trưởng Văn phòng Trường Cao cấp Phật học, rồi Giảng viên, rồi Tổng Thư ký Học viện và Tổng Thư ký Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam tại TP.HCM.

Gẫm lại, tôi đã núp bóng Hòa thượng để học Phật, để làm Phật sự, đặc biệt, trong việc nghiên cứu và giảng dạy Phật học trong suốt hàng chục năm, có được đôi phần kiến thức và công năng tu tập; ân nghĩa này thật sâu nặng, khó có thể đáp đền.

Đê đầu tưởng niệm… Ôn ơi!

Thế là Ôn đã về cõi tịnh, để lại bao kính tiếc cho các thân hữu trên gần khắp năm châu, cho Tăng Ni, Phật tử trong ngoài nước, cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam, cho môn đồ pháp quyến. Riêng con, sự thiếu vắng Ôn khiến con mất chỗ nương tựa vững chắc, khiến con hụt hẫng…

Hôm lễ tang, giữa đông đảo chư tôn túc, quan khách, Tăng Ni Phật tử, con bỗng cảm thấy, bề ngoài, mình như một khách viếng lễ tang; điều này khiến con đau lòng. Thậm chí trong lễ nhập tháp, con không dám đến gần. Kính tiếc, nghẹn ngào… sợ phải bật lên tiếng nấc, sợ phải tuôn nước mắt.

Ôn ơi, con nhớ những lần được theo hầu Ôn, tham gia cùng phái đoàn thực hành Phật sự ở nhiều nơi trong nước; những chuyến đi nước ngoài tham dự lễ lạt, hội nghị, hội thảo, tham quan… Con nhớ những lần Ôn gọi con, dặn dò về việc tham gia phái đoàn thay mặt Ôn dự một số hội nghị, hội thảo quốc tế…

Con nhớ những lúc được hầu cạnh Ôn, nghe Ôn giảng về vài vấn đề Phật học, nghe Ôn kể những kỷ niệm tu học. Con nhớ những lúc Ôn ân cần hỏi han công việc. Ôn dặn dò, gợi ý về các báo cáo, về các văn thư gửi đi trong nước và ngoài nước. Cũng vài khi muốn cho con quen việc viết lách, chấp bút thay Ôn, Ôn đã nêu kỹ nội dung đề tài để con viết diễn văn, tham luận trong các hội nghị, hội thảo trong nước và quốc tế; tự tay Ôn sửa và giảng giải cho con những chỗ chưa được tốt. Những lúc ấy, con cảm thấy mình như đứa trẻ chập chững đi theo sự dìu dắt của Ôn. Con nhớ, con nhớ nhiều.

Ôn ơi!

Chiều nay, trong cơn mưa lác đác đầu mùa, con đến lễ lạy tháp Ôn, ngồi lặng yên bên tháp. Mưa; lặng lẽ và nhớ Ôn nhiều. ■

Văn Hóa Phật Giáo số 207

(Visited 132 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Kỷ Niệm, Trần Tuấn Mẫn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *