Phải lòng bông súng quê hương

| 18/01/2017 | 0 Comments

QUYỀN  VĂN |

phai-long-bong-sung

 

Mùa này những cơn mưa bắt đầu ồ ạt kéo tới. Nước trên sông, kênh, rạch… dâng lên  một  màu  trắng  xóa.  Giữa mênh mông sóng nước ấy là những cây bông súng mọc lên tủa tủa. Đâu đâu cũng thấy bạt ngàn sắc trắng. Cây bông  súng là cây mọc hoang; vì chẳng ai trồng, cũng chẳng ai chăm. Đến mùa bông súng lại mọc. Nước dâng cao, thân bông súng càng mập và lá càng to. Cây bông súng quá gần gũi, thân thiết đối với người dân quê tôi. Dù có đi xa cũng không thể nào quên được cây bông súng  thánh thiện rất đỗi tinh khôi này. Bởi nó đã ngấm vào từng mạch máu, thớ thịt của người xóm Cồn quê tôi.

Tôi có một thời tuổi thơ cùng đám bạn đi nhổ bông súng vào những ngày mưa về. Chúng tôi, những đứa trẻ tóc vàng hoe, tay cắp rổ, nhảy lên xuồng chèo ra bãi đi nhổ bông súng rất chuyên nghiệp. Tôi nhớ tiếng í ới gọi nhau, tiếng cười đùa khanh khách vừa nhổ bông súng vừa té nước vào nhau  của lũ bạn. Xế chiều, cả xuồng trắng muốt những bông súng non tơ. Chán chèo xuồng, có đứa xắn quần tận đầu gối, bì bõm lội từng bước một trong bùn, nách cắp rổ để lần lên bờ. Trông chúng tôi như đang đi hội.

Cả mùa nước nổi, hầu như bữa ăn của mọi gia đình đều hiện diện bông súng  non.  Mẹ tôi khéo  chế biến thành nhiều món ngon từ cọng bông  súng:  khi thì canh  chua  nấu bông súng với cá lóc, lúc thì bông súng luộc chấm  mắm  kho, rồi lại còn nộm bông súng…

Thích nhất    là món  nộm  bông  súng. Cọng bông  súng được tước nhẹ lớp vỏ bên ngoài, ngâm  nước một  lát rồi cắt thành  từng khúc vừa ăn. Có thể để nguyên  hoặc chẻ ra làm hai, rồi cho vào tô khi đã ráo nước. Vắt nửa quả chanh, muối, đường và nước mắm cốt vào. Để tạo sự đậm đà và dậy mùi món nộm truyền thống không thể thiếu lạc rang và rau thơm đi kèm; nhất là húng láng và húng bạc hà. Tùy từng khẩu vị mỗi người mà có thể cho thêm ớt hoặc không. Món nộm này có thể ăn luôn với cơm nóng hoặc để các ông bố lai lai vài chén rượu đế. Ăn một đũa, chỉ muốn gắp thêm đũa thứ hai. Bông súng tuy ít chất dinh dưỡng, nhưng  giòn và mát, rất dễ ăn, không sợ bị đầy bụng hay dị ứng. Hôm nào mẹ tôi làm món nộm bông súng  là mấy anh em tôi ăn đến “cành hông”.

Ngoài làm nộm, bông súng còn được muối làm dưa, kho với thịt cá, ăn rất ngon. Tôi cảm nhận được nơi đầu lưỡi vị chua thanh mát, giòn giòn, dai dai. Mẹ tôi bảo với món dưa bông súng này thì phải ăn thật chậm mới cảm nhận hết độ ngon, độ mặn mà của nó; và điều đó quả thật không sai. Chậm rãi ăn từng cọng bông  súng mới biết được sự chắt chiu làm nên bông súng đấy là vị phù sa sông nước quyện cùng nắng gió khắc nghiệt! Thầm cảm ơn tạo hóa đã ban tặng và yêu hơn quê hương mình!

Bông súng còn là bạn thân thiết của trẻ nhà nghèo. Tôi nhói lòng khi thấy bạn mình cơ cực. Cả trăm ngày như một; một buổi tới trường, buổi còn lại lội nước đi nhổ bông súng. Không có bông súng, bạn tôi và cả gia đình bạn ấy nữa phải chịu cảnh đói túng. Bông súng nhổ về được rửa sạch rồi mang ra chợ bán đổi lấy gạo, cá mọn. Vô tình nắm tay bạn, tôi như sững lại bởi những vết chai ụ to, sần sùi vì ngày ngày nhổ bông súng. Ngay từ lúc còn nhỏ, những đứa trẻ quê đã biết cùng chung tay góp  sức giúp bạn vượt qua khó khăn. Những lúc rỗi rảnh chúng tôi tập trung nhổ bông giúp bạn. Cảm ơn bông súng, đã gắn kết tình thương, tình bạn bè của chúng tôi lại với nhau!

Bây giờ hầu như tất cả các món đồng quê đều có trong thực đơn của các nhà hàng, khách sạn sang  trên phố. Tôi lớn lên, được đi đây đi đó nhiều, cũng có dịp thưởng thức một vài món làm từ cọng bông súng. Nhưng không hiểu sao ăn vẫn không thấy ngon, thấy đậm đà như ngày xưa ăn ở quê. Có lẽ vì hoài niệm, phải lòng bông súng từ xa xưa rồi chăng?  Mỗi lần mùa mưa lũ tôi lại nhớ da diết nơi xóm Cồn tôi đã sinh ra và lớn lên cũng những đứa bạn và cọng bông súng đồng quê dân dã. ■

Văn Hoá Phật Giáo số 210

(Visited 48 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Kỷ Niệm, Quyền Văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *