Tra Am điểm hẹn đầu đời

| 22/07/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 59 | NGÔI CHÙA THÂN YÊU

HOÀNG TIỂU HẠtra-am-diem-hen

Chiều ngồi trên phố cao nguyên, Đà Lạt trời se se lạnh, sương hoàng hôn phà nhẹ vào mặt tái tê. Gió Đông thi thoảng réo rắt như gợi về trong tôi bao nỗi niềm thương nhớ cố hương. Miền Trung, thân thương làm tôi quay quắt những chiều về lặng lẽ. Nhớ ba, nhớ ngoại nhớ nhất vẫn là nơi mà lần đầu tiên đã dìu dắt tôi bước đi trên con đường trở về tâm linh. Tra Am tự, thầy và chư đồng môn quý kính của tôi giờ vẫn đang ở đó.

Ai đến Huế, thử một lần ghé chân qua Tra Am sẽ cảm nhận được hết dư vị của chốn thiền môn thanh tịnh. Chính nơi đây tôi đã được đổi thay, làm lại trang đời bằng những tư tưởng rất mới từ dạo ấy.

“Đó là một ngày tồi tệ nhất trong đời tôi. Từ một thằng bé ngoan hiền, chăm học có tiếng nhất nhì vùng bỗng chốc trở thành thằng cô hồn mất nết, suốt ngày chỉ biết đánh đá, nhậu nhẹt…khiến cho gia đình, bè bạn đều thất vọng. Tôi như đang ở thiên đường, nháy mắt rớt tỏm xuống địa ngục lúc nào không hay. Thời điểm này tôi cũng chỉ là một cậu bé đang học dở lớp mười một. Cuộc đời dường như bó hẹp dần. Tôi chán chường, lạc lỏng, bước quờ quạng giữa vùng trời tối mịt không tìm ra lối thoát.

Đang thất thểu lê những bước chân vô hồn không biết sẽ đi đâu, vấp hòn đá, té xuống, đầu đánh mạnh vào bụi hàng rào khiến tôi giật mình. Chợt thấy chỗ mình đang đứng là cổng chùa. Chùa ư? Chùa đối với tôi thật xa lạ. Tôi chưa từng đến chùa bao giờ, nhưng sao lúc đó tôi bỗng thấy nhẹ nhàng, đầu óc bớt mệt mỏi và lòng thanh thản lạ lùng. Tự nhiên tôi mến chùa vô cùng. Chùa như người bạn đã giải tỏa bầu không khí u uất nặng nề trong tôi. Rồi vì thấy trong tấm áo nâu đã bạc màu, bước ra từ cánh cửa phương tiện. Thầy đến bên tôi nhẹ nhàng trấn an. Lời thầy dịu dàng mà ấm áp chi lạ. Những điều thầy khuyên như những dòng nước mát đang tưới tẩm trong từng tâm khảm tôi. Tình thầy tỏa mát diệu kỳ, tôi cảm nhận được mặc dù đó là lần đầu tiên trong đời tôi gặp thầy. Tôi như được hồi sinh từ cõi chết, cuộc đời hết chán chường”…

Mười năm xa xứ chưa có dịp trở về thăm cố quận, chùa bây chừ thế nào rồi nhĩ? Vẫn con đường mòn trải thảm cỏ xanh mượt mà? Vẫn con mương hiền hòa thanh bình uốn quanh ngôi tự viện? Vẫn những rặng tre ngà óng ả trầm mình trong nắng táp sương sa kiên trì bảo bọc chốn già lam? Qua chiếc cầu vồng nhỏ và hẹp, hàng Báo hỷ vẫn tỏa hươngthanh khiết? Chùa vẫn nghiêng mình khiêm tốn sau dãy núi Ngự hùng vĩ? Có lẽ vẫn thế thôi! Chùa không phô trương, không nổi tiếng mà chỉ đơn sơ, bình dị, hiền hòa, thanh nhã và đậm chất thiền vị. Chùa hẳn vẫn còn nghèo, vẫn mộc mạc như chính con người thầy và chư vị đồng môn của tôi. Nhưng khuôn viên chùa thì rộng rãi, thoáng mát, dịu dàng, bao dung như chính tâm hồn con người ở đóvậy…Thương quá Tra Am ơi!

Tra Am đã nuôi lớn những tâm hồn thuần lương thanh khiết. Chùa giúp tôi biết trở về với tánh linh của mình, biết quán chiếu để trưởng thành giữa phong ba cuộc đời bằng chính tự thân. Chùa dạy tôi biết: “Tôi chính là ân nhân lớn nhất của đời mình; thànhcông hay thất bại cũng đều phụ thuộc vào chinh khả năng và ý chí của tôi”.

Bây giờ tôi đã thành đạt. Đứng giữa thành phố ngàn hoa, nơi cách xa Tra Am thân thương hàng trăm câysố, lòng tôi se thắt nhớ chùa khôn nguôi. Dù thời gian hoài trôicó thể làm phai nhạt những ký ức buồnvui; dù không gian dối đời có thể làm đổi thay thế cuộc; nhưng trong tôi Tra Am vẫn là người thầy giúp tôi mang vác hành trang đời không biết mỏi mệt trên lộ trìnhcòn dài hướng về Bảo sở.

Cao nguyên lạnh. Gió Đông rít lên từng đợt tái tê vẫn không làm đông cứng tâm hồn người lữ thứ đang hâm nóng những ký ức xa xưa. Chợt tôi thèm lắm một lần, dù chỉ một lần thôi đượctrở về Huế, được bước đi trên lối mòn xưa dưới rặng tre ngà thân thương, được chao chân xuống dòng nước mát của con mương mang tên “Tẩy Bát Lưu”uốn lượn hiền hòa, được tắm mình trong dòng pháp nhũ của thầy, được gặp lại chư đồng môn quý kính. Và hơn hết là được ôn lại những kỷ niệm khó nhạt phai nhất mà Tra Am đã cho tôi. Thương lắm ngôi chùa Tôi – Tra Am thật tuyệt vời!

Dù mai lưu lạc ngàn nơi

Tra Am lưu dấu muôn đời trong tôi.

Nhớ Huế chiều đông 20.12

tra-am-diem-hen

(Visited 37 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Hoàng Tiểu Hạ, Kỷ Niệm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *