Tuổi thơ và ước mơ cà rốt

| 06/09/2015 | 0 Comments

Ngôi chùa thân yêu | Lê Như Hồng |tuoi-tho-uoc-mo-carot

Đà Lạt tháng Bảy, những cơn mưa muộn màng như níu kéo thêm mùa hạ, một chút se lạnh của mảnh đất cao nguyên làm tôi chạnh lòng. Những con đường của phố núi vẫn lặng lẽ như ngày nào, thông vẫn vi vu trong gió, nắng mệt nhoài thôi ánh lên những tia sáng sắc vàng. Tôi đi trong gió, qua lối mòn nhỏ để vào chùa Thiền Lâm, nơi tuổi thơ của tôi đã đi qua. Kỷ niệm tràn về với tiếng la hét của bọn trẻ chúng tôi đuổi rượt nhau mỗi chiều tan học, những buổi chiều lên Sư bà leo rào qua vườn người ta bẻ trộm bông Atiso về bày trò chơi bán hàng ăn chơi..Mái cong cong của chùa đã hiện ra trong ánh hoàng hôn. Tôi dừng lại trước tượng Bồ tát Quán Thế Âm, ngước mắt nhìn Ngài, vẫn nụ cười hiền hậu mà tự tại như ngày nào tôi thường ra ngồi một mình ngắm Ngài cầu nguyện khi bị Sư bà quở trách. Đã mười năm rồi còn gì, Thiền Lâm bây giờ đã khang trang lên nhiều, tiếng nô đùa của các em nhỏ khiến tôi ngỡ ngàng tưởng như ngày hôm qua của mình.

Năm tuổi, mẹ gửi tôi vào chùa và đi mãi không quay trở lại đón tôi như đã hứa. Nhưng rồi tôi cũng nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống dưới mái chùa như thể tôi đã sinh ra từ thời này. Những đứa trẻ bằng tuổi tôi cũng đều như vậy. Chúng tôi gọi nhau bằng anh chị em như cùng một mẹ sinh ra.

Chùa Thiền Lâm thuộc vùng ven ngoại ô thành phố, trước mặt chùa là một vùng đất bạt ngàn cà rốt và Atiso. Mỗi khi đến mùa, màu của cà rốt đỏ au cả một vùng trời khiến người ta phải nheo mắt khi nhìn vào. Đó là những khoảnh khắc mà tôi không thể nào quên được, có lẽ màu đỏ của nó đã đi suốt cuộc đời tôi, và không biết có phải do ảnh hưởng màu sắc của nó hay không mà tôi rất chuộng màu cà rốt. Mỗi buổi chiều lũ trẻ chúng tôi trốn Sư bà chạy xuống vườn, lượm những củ cà rốt người ta bỏ sót, ăn một cách ngon lành, và nghĩ rằng ăn củ cà rốt sẽ sáng mắt và thông minh.

Có một điều lạ là chúng tôi sống trong chùa từ nhỏ nhưng không ai xuất gia cả. Những lúc quý Sư cô cạo đầu mỗi nửa tháng, chúng tôi thường xúm lại nhìn và rất muốn rờ lên những mái đầu không có tóc ấy nhưng không dám vì nghe rằng rờ đầu người lớn là hỗn mà đầu của Sư cô nữa thì càng không nên. Không biết làm sao, tôi đành nghĩ ra một cách không gọi là hỗn được, khi Sư cô ngồi nhổ cỏ tôi giả vờ đi ngang qua và như vô tình đưa tay chạm vào đầu Sư cô để nhận được một cảm giác thật buồn cười rồi ré lên bỏ chạy, Sư cô chỉ biết lắc đầu mìm cười.

Tuổi thơ của tôi đi qua không có lời ngọt ngào yêu thương của mẹ, không một tiếng răn đe của cha, cũng không có cánh diều mơ ước nhưng đã có tình thương của Sư bà và quý Sư cô chù Thiếu Lâm. Và không vì thế mà tôi không có tuổi thơ. Ký ức tuổi thơ của tôi lúc nào cũng tràn ngập những kỷ niệm của những buổi chiều không biết lạnh là gì, chạy ào xuống vườn cà rốt vui đùa như những chú thỏ tham lam gặm những quả cà rốt ngọt giòn. Tuổi thơ của tôi đi qua với những buổi lên lớp tập viết chữ A, B, C mà Sư bà là thầy giáo và cũng kiêm luôn vai trò làm cha mẹ của chúng tôi. Rồi những buổi tập viết chữ đầu đời đấy khó khăn với đôi tay nhỏ bé vụng về của mình. ÔI! Viết chữ sao mà khó đến thế, không dễ như chỉ cần một cái lắc tay là trái cà rốt lìa khỏi cây, cũng không dễ dàng như trò chơi trốn tìm. Không biết có phải vì ham chơi hay không mà tôi viết chữ xấu lắm, Sư bà bảo chữ của tôi giống như đàn gà bới đất ngoài sân chùa. Lại còn những buổi tối ê an tụng kinh theo tiếng mõ mà không biết mình đang đọc gì. Tiếng chuông chùa ngân vang xa mãi xa mãi như cánh đồng trồng cà rốt…Thời gian cứ trôi đi, tôi lớn theo năm tháng, theo tiếng chuông ngân của chùa Thiền Lâm, theo những vụ mùa cà rốt. Màu đỏ ấy luôn chói chang trong mắt tôi như một khát khao ước mơ cháy bỏng được làm cô giáo và kiếm thật nhiều tiền để mở trường nuôi dạy trẻ mồ côi. Và tôi gọi đó là ước mơ cà rốt mà mình phải thực hiện cho bằng được. Thế rồi tôi lớn thật. Tốt nghiệp phổ thông, tôi thi đỗ vào Đại học Sư phạm ở Sài Gòn. Giả từ tuổi thơ, giã từ tiếng chuông ngân mỗi sáng sớm sương giăng đầy, giã từ khu vườn cà rốt, tôi lạy Phật, đảnh lễ Sư bà, chào tạm biệt quý Sư cô ra đi thực hiện ước mơ của mình.

Đã 10 năm trôi qua, tôi quyết định trở về chốn xưa, thực hiện ước mơ cà rốt của mình. Vườn cà rốt vẫn như ngày nào, vẫn một màu đỏ au. Gió vi vu, sương bắt đầu xuống, một tiếng chuông ngân bắt đầu cho buổi kinh chiều. Tôi bước vào chánh điện lễ Phật, ngước lên nhìn Ngài mỉm cười rồi lim dim đôi mắt thầm nguyện “Lạy Ngài, con xin quay về nương tựa Phật, Pháp, Tăng để thực hiện ước mơ cà rốt của mình”.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 88

(Visited 135 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Kỷ Niệm, Lê Như Hồng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *