Lời Phật về lòng từ

| 28/08/2015 | 0 Comments

Phúc Bìnhloi-Phat-long-tu

Có thể cho rằng đây là một lối nói văn vẻ để chỉ Kinh Từ Bi theo cách trình bày của Tăng đoàn Amaravati Shanga, một tổ chức tu tập của các học giả phương Tây hành trì Phật pháp theo truyền thống Nguyên thủy.

Kinh Từ Bi chỉ là một đoạn kệ ngắn trong phẩm Con Rắn (Uraga Vagga) thuộc Kinh Tập (Sutta Nipata), là một bộ phận của Tiểu Bộ kinh (Khuddaka) trong hệ thống Nikaya.

Lời Phật được ghi nhận trong Kinh Tập được các học giả phương Tây chuyên về kinh điển Phật giáo coi là gần gũi nhất với những lời dạy nguyên thủy của Đức Thế Tôn.

Kinh Từ Bi đã được nhiều người dịch ra tiếng Anh. Bản dịch của Edward Conze dựa trên bản tiếng Sanskrit, còn những bản dịch sau này dựa trên bảng tiếng Pali.

Về nguyên ủy của Kinh Từ Bi, có thuyết nói như sau:

Bấy giờ gần đến mùa mưa. Sau khi nhận các đề mục thiền quán từ Đức Thế Tôn, một nhóm Tỳ-kheo đi tìm một nơi thích hợp để an cư tu tập. Chúng Tỳ-kheo này đến được một khu rừng và ở lại đó thực hành thiền định.

Tuy nhiên, các vị thần trú trên cây cối trong khu rừng đó cảm thấy sự hiện diện của chúng Tỳ-kheo là điều bất tiện với họ nên đã tìm cách cản trở. Đêm đêm, họ thực hiện đủ những kiểu quấy rối khiến các Tỳ-kheo cảm thấy bất an không thể tu tập được.

Chư Tỳ-kheo liền trở về gặp Phật thưa lại tự sự. Đức Thế Tôn dạy chư Tỳ-kheo bài Kinh Từ Bi và bảo quý vị hãy trở lại chỗ cũ, cùng tụng đọc bài kinh này lúc vào rừng. Chư Tỳ-kheo yên tâm nghe lời Phật dạy.

Tư tưởng từ ái của lời kinh được chư Tỳ-kheo tụng đọc đã thấm nhuần khu rừng khiến các vị thần trú trên cây cối trong rừng cảm thấy an lạc; thay vì quấy rối chư Tỳ-kheo, họ đã phát tâm kính mộ và hộ trì các vị đệ tử của Phật.

Sau ba tháng an cư, chúng Tỳ-kheo nói trên đều đắc chứng quả vị A-la-hán.

Bài kinh Từ Bi này vừa có tính cách bảo hộ, vừa là những đề mục thiền quán và là một trong những bản kinh được Phật tử theo truyền thống Nguyên thủy tụng đọc nhiều nhất.

Bản dịch Việt ngữ dưới đây căn cứ vào bản dịch tiếng Anh của Tỳ-kheo Thanissaro. Ông nguyên là một học giả Hoa Kỳ chuyên về lịch sử trí tuệ châu Âu nhưng đã từ bỏ sự nghiệp học thuật để tu tập theo truyền thống Kammathana Thái Lan.

Đây là điều nên làm bởi một người thiện xảo với ý hướng đạt đến trạng thái an lạc:

Có năng lực, chính trực và công minh, dễ dạy bảo, hòa nhã và không kiêu mạn, biết đủ và dễ cung dưỡng, ít bận rộn vì nhiệm vụ, sống cuộc sống thanh thoát, có nhiều khả năng an tĩnh, biết kiềm chế, khiêm tốn và không ái luyến kẻ thân thuộc.

Đừng làm bất kỳ điều gì dù nhỏ nhặt nhát mà bậc thiện trí sẽ phiền trách.

Hãy nghĩ: Nguyện cho mọi chúng sinh đều an lạc, bất kể các chúng sinh ấy thuộc loài nào, yếu hay mạnh cũng không ngoại lệ, cao to hay trung bình và thấp bé, dễ nhận biết hay khó nhận biết, hữu hình hay vô hình, gần hay xa, đã sinh hay đang chờ tái sinh. Nguyện mọi chúng sinh ấy đều an lạc.

Nguyện đừng ai dối lừa người khác hay khinh miệt bất kỳ ai ở bất cứ nơi nào; hoặc vì giận dữ hay bực tức mà cầu cho người khác phải chịu đau khổ.

Như một người mẹ sẵn sàng hy sinh cuộc sống để bảo vệ đứa con duy nhất của mình, cũng vậy, người mong muốn an lạc hãy trau dồi từ tâm trải đến mọi chúng sinh.

Hãy trau dồi tâm từ để trải lòng từ ái khắp vũ trụ; cả trên, dưới và bốn phương tám hướng sao cho không bị ngăn ngại, với không một chút thù hằn, ghen ghét.

Cho dù đứng hay đi, ngồi hay nằm , bao lâu còn tỉnh thức, hãy quyết tâm với chánh niệm như trên.

Đó chính là nơi an trú cao thượng nhất tại đây và ngay bây giờ.

Không chấp vào tà kiến mà nhận biết với đức hạnh viên mãn và khuất phục được ham muốn dục lạc, người như thế sẽ không còn nhập bào thai.■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 87 Vu lan

(Visited 210 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Lời Vàng, Phúc Bình

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *