Số 60

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 60

vanhoaphatgiao60

trong-so-nay-60

Bìa 1: Cân bằng

Cho thế giới sạch và xanh hơn (Đỗ Thiền Đăng)

Sương mai

Thánh Tăng A Nan và Đức Ông Cấp Cô Độc trong truyền thống nghệ thuật Phật giáo Việt Nam (Quảng Chơn)

Có nhiều môi trường để giới trẻ được gieo hạt tâm linh… (trò chuyện với anh Nguyễn Thanh Chương, Lê Mỹ thực hiện)

Lịch sử tang thương về chùa Báo Thiên ở Hà Nội xưa (Lê Quang Vịnh)

Hội sơn, chốn thiền môn lý tưởng của tôi (Nguyễn Từ)

Khi những bậc hiền minh có mặt (Viên Ngọc)

Tin vào Trái Tim-Giáo lý về Samvega & Pasada (Thanissaro Bhikkhu)

Bảo vệ gia đình khỏi bị đổ vỡ – tiếp theo và hết (Thiền sư Thích Nhất Hạnh)

Ăn chay đối với giới trẻ (Hồ Hoàng Anh)

Lời muộn (Hạnh Đoan)

Thơ (Nhật Uyển)

Giọt nước rơi nghiêng (Trúc Đông)

Hỏi và đáp về hồi hướng công đức (Bàng Ẩn)

Từ những tên đường: Lê Thánh Tông (1442-1497)

Nhân “Ngày trở về” của Phạm Duy (Huỳnh Ngọc Chiến)

Rồi sau đó…của Guillaume Musso (Nguyễn Thế Đăng)

Sông cạn (Truyện ngắn của Hồ Anh Thái)

Họa viện lưỡng Tống (Sơn Thiền)

15 ngày

Lời cảm ơn cuộc sống

Món chay: Gỏi rau má (Hoàng Anh-Phú Xuân)

thu-toa-soan

 

 

 

 

 

 

Qúy độc giả thân mến

Nhiều khi, chúng ta coi thường các hành vi nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày, ví dụ như thói quen xả hoặc nhặt rác nơi công cộng. Những hành vi nhỏ nhặt như thế, đôi ki chúng ta không để ý tới, nhưng chúng dần dà sẽ tạo thành thói quen khó thay đổi. Chúng có thể làm cho chúng ta tốt lên và cũng có thể làm cho chúng ta xấu đi, tùy theo suy nghĩ, hành vi tốt hay xấu; như nước nhỏ từng giọt, tích chứa có ngày sẽ đầy và tràn bình.

Trong cuộc sống hàng ngày, ai cũng khó chịu khi trên đường đi cứ gặp rác và …ô uế. Ai cũng dễ chịu và nhẹ nhàng khi trên đường chúng ta đi, nơi chúng ta đến xanh và sạch. Gần đây, trên nhiều tuyến đường của thành phố Hồ Chí Minh và một số thành phố khác, chúng ta thấy nhiều áp-phích, khẩu hiệu kêu gọi mọi người hãy góp phần làm sạch và xanh môi trường sống chung mình, nhưng dường như những lời ấy trở nên bất lực, con người thì dường như vô tình với chất lượng môi trường sống của chính mình ngày càng tệ đi. Tại sao như thế?

Quý độc giả có thể tìm thấy gợi ý qua câu chuyện sinh động mắt thấy tai nghe của tác giả Đỗ Thiền Đăng về việc giữ gìn môi trường sinh thái tại Dharamsala-xứ sở được mệnh danh là “Hoàng hậu của an dưỡng”trong sự liên tưởng đến xứ ta trong bài viết “Cho thế giới sạch và xanh hơn”ở mục Vấn đề của số này. Để có một cái nhìn sâu xa hơn, bài “Giọt nước rơi nghiêng”của tác giả Trúc Đông sẽ ghép nhặt từng câu chuyện thú vị, mà mới nghe qua tưởng như rời rạc, nhưng thực ra chúng có cùng một quy luật vận hành.

Sự tang thương của chùa Báo Thiên-di sản văn hóa dân tộc cũng chính là hình ảnh đau thương của đất nước, của sư mất chủ quyền dân tôc một thời được tác giả Lê Quang Vịnh, nguyên Trưởng ban tôn giáo Chính phủ nhắc đến trong bài “Lịch sử tang thương về chùa Báo Thiên ở Hà Nội xưa”với một tiếng gọi thức tỉnh lương tri thống thiết: “Tuy chùa Báo thiên không còn trên bản đồ thành phố Hà Nội nhưng chứng tích lịch sử thì vẫn rành rành ra đấy, 120 năm (1887-2007) đối với một đời người thì là dài, nhưng đối với lịch sử thì chẳng bao lăm cả, dù vật đổi sao dời, dù mưu thâm kế độc, thế nào rồi cũng tìm ra được sự thật sáng ngời”.

Và nhiều bài viết trong các chuyên mục khác, hy vọng sẽ đem nhiều thông tin hữu ích đến quý độc giả, để nhìn lại chính mình, có những điều chỉnh phù hợp với môi trường sông, với văn hóa và sự phát triển chung.

Trân trọng

Văn Hóa Phật Giáo