Công phu buổi sớm

| 31/08/2015 | 0 Comments

Quách Giao cong-phu-buoi-som

Ni Chúc Trí thức giấc vào lúc 3 giờ. Vệ sinh xong thì đúng 3 giờ rưỡi. Bầu trời trên hải đảo Hòn Đó. Trong trẻo. Mặt biển còn đang đặc sánh màu xanh. Phía chân trời, hình các ngọn đảo in hằn trên nền trời trong sáng.

Xách cây đèn bão trên tay, Ni Chúc Trí lần bước đi theo con đường men dốc xuống tòa gác chuông. Như chờ sẵn nơi thềm, hai con chó Sô Ni và Gu Si lẳng lặng đi theo Ni. Đây là hai con vật từ trong đất liền lội qua đảo và lên chùa, rồi ở luôn không trở về thôn xóm cũ. Ban đầu chỉ có một con, nhân một buổi chiều nước triều xuống, một vùng biển từ đất liền ra đảo cạn nước phô bày cát đá, con vật theo chủ ra rạng. Chủ cặm cụi bắt ốc còn con vật lần mò chạy len dốc đá và vào tới chùa. Khi chủ ra về thì hoàng hôn đã phủ kín bầu trời. Trong cảnh nhá nhem, chủ không nhớ đến con vật. Về nhà không thấy, mới biết là chó đã ở lại chùa. Sáng hôm sau chủ đi đò qua đảo. Gặp nhau chủ và vật vui mừng quấn quít. Đến trưa chủ ra về. Con vật theo chủ ra đến tận bến, đợi chủ xuống đò rồi quay mình chạy thẳng một mạch lên đến đỉnh sườn dốc như lẩn tránh tiếng gọi thất thanh của người chủ. Lên đến đỉnh dốc, chú chó quay lại đứng nhìn con đò tách bến, vẫy vẫy đuôi. Trên đò, người chủ nhìn xuống lòng nước tự nhủ: Nó có duyên với nhà chùa thì nên để nó đi tu cũng được. Tình quyến luyến con vật đã chung sống với mình hòa cùng lòng mộ đạo khiến sóng nước như bồi hồi. Từ đó lại có nhiều con chó vượt biển cạn ra đảo lên chùa. Hiện nay có tất cả là 6 con. Lạ một điều là chúng hoàn toàn ăn chay. Sự chọn lựa ở lại với chùa giải thích việc chúng không còn mơ tưởng gì đến cá thịt, tuy chúng vốn sống trong môi trường thôn xóm vạn chài. Sáu con đều là chó đực. Tuy ăn chay song con nào lông cũng mượt, thịt vẫn đầy. Nhà chùa để cho chúng sống tự nhiên. Ăn uống trong những đĩa bát riêng biệt không bao giờ lẫn lộn. Chúng từ động phân chia nhau phận sự: Một con lớn tuổi luôn nằm dưới chân sư cụ Thích Viên Mãn. Ba con thường xuyên chạy khắp các nơi trên đảo. Hai con thường theo Ni Chúc Trí, khi thì đi thắp nhang nơi các bệ thờ Phật nằm rải rác khắp đảo, khi thì đi quét rác dưới những khóm cây trên đảo. Ban đêm chúng ngủ trước phòng Ni và theo Ni đi công phu giấc sáng. Khi lên đến toa gác chuông hai con Sô Ni và Fu Si lẳng lặng ngồi như để lắng nghe Ni Chúc Trí cầu kinh và thỉnh chuông.

Sau mỗi câu kinh là một tiếng chuông. Trong cảnh yên tịnh dưới bầu trời rạng đông, tiếng chuông trong trẻo vang xa. Khắp biển núi như chan hòa niềm an lành thanh tịnh. Tiếng chuông chẳng những không làm xáo động cảnh ban mai mà âm thanh nhè nhẹ còn làm tăng thêm sự yên tỉnh. Nhờ nghe tiếng chuông vang mà lòng nguòi cảm nhận được sự tĩnh lặng của trời biển. Một hơi gợn lăn tăn mới khơi rõ sự xa vắng của hồ thu. Một tiếng khẽ đớp bóng của chú cá nhỏ.

Trong sự êm ả của ban mai, tiếng chuông như âm ba xao động gọi giấc bình minh từ từ sáng lên tận phía chân trời. Biển thức giấc sớm hơn tất cả mọi nơi. Mép biển liền với chân trời có viền sáng trong trẻo, dần dần chuyển màu vàng rồi đỏ. Tiếng chuông chùa thong thả điểm hồi. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bãi đá như thì thầm cùng tụng lời kinh buổi sang. Các cành xoài chung quanh gác chuông rơi rụng những giọt sương mai, tí tách điểm nhịp hòa cùng tiếng chuông. Trong đất liền, trên ngọn đồi Sinh Trung, chùa tổ Kỳ Viên Trung Nghĩa cũng vang tiếng chuông điểm công phu.

Vịnh Nha Trang, biển sóng sánh màu xanh, mây trời nhẹ nhàng trôi trắng xóa. Âm thanh hồi chuông công phu buổi sáng của Hòn Đỏ Từ Tôn hòa nhập trời đất với lòng con người thức tỉnh đón nhận buổi bình minh an lành.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 87 Vu lan

(Visited 162 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Quách Giao, Sưu Tầm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *