Hãy cho tôi một điểm tựa!?

| 02/11/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 41 | NGUYÊN CẨN

Lời người viết: Báo Tuổi Trẻ ngày 3/9/2007 đưa tin: Theo Nghị quyết của Chính phủ đã ban hành, từ ngày 1/1/2008, đình chỉ lưu hành các loại xe ba, bốn bánh tự chế với lý do đây là loại xe do các cơ sở tự thiết kế và sản xuất; không được cấp thẩm quyền phê duyệt, kiểm định chất lượng, không có đăng ký. Số phận của 5 triệu người khuyết tật sẽ ra sao?

hay-cho-toi-diem-tuaMột người bạn của tôi đã vất vả lên một chiếc cầu thang rộng mà không có tay vịn vì hai bên xây bằng gạch và người ấy lại bị tật ở chân. Cô ấy cho biết trong một lần ra nước ngoài, mỗi khi lên những cầu thang như thế, cô thường đi ở lối đi được thiết kế dành riêng cho người khuyết tật.

Có bao giờ chúng ta ngồi nghĩ xem mình đã làm gi để giúp những người khuyết tật trong xã hội chúng ta hòa nhập với cuộc sống? Chúng ta kêu gọi nhiều nhưng thử hỏi đã làm được bao nhiêu? Báo chí gần đây đăng tin một hành khách đòi kiện Pacific Airlines trả lại 25 USD vì đã không phục vụ xe lăn cho vợ ông vào nhà ga. Theo hãng hàng không, muốn được phục vụ như thế, phải đăng ký ít nhất ba ngày trước khi khởi hành (!). Chúng ta có thể tìm thấy rất nhiều những ví dụ khác trong cuộc sống … Khi người mù băng qua đường còn vừa phải thổi tu – huýt vừa giơ cao gậy mà cũng chưa chắc mọi người đều ý thức để nhường đường. Rồi đến chuyện người khuyết tật sắp tới đây không biết đi lại bằng phương tiện gì? Cũng theo báo Tuổi Trẻ ngày 3/9/2007, người dân không biết liên hệ với cấp thẩm quyền nào khi cả ba Bộ Công an, Tư phá và Giao thông cũng đang lúng túng trong việc phân công (?).

Chuyện nhỏ hay không nhỏ khi theo thống kế có đến hơn 5 triệu người khuyết tật trên đất nước chúng ta. Họ sẽ đi lại ra sao và sinh sống thế nào?

Hãy cho họ một điểm tựa giữa cuộc đời này vì luật pháp suy cho cùng do con người soạn ra để phục vụ lợi ích của con người. Chẳng thế mà ngày xưa Khổng Tử phải kêu lên: “Dân ý tức thiên ý”. Không ai muốn sinh ra đời với một cơ thể bất toàn và khi rơi vào hoàn cảnh ấy, ai trong chúng ta không cảm thấy đớn đau và phiền muộn. Nhưng có một nỗi lo sợ còn lớn hơn: sự ruồng bỏ. Chính sự lãng quên của chúng ta vô tình hay cố ý đã làm cho vết đau thân xác kia của họ càng thêm nhức nhối. Không phải ngẫu nhiên mà các công trình kiến trúc, cầu đường ở nước ngoài đều có lối đi dành riêng cho người khuyết tật? Không phải ngẫu nhiên mà ở Thụy Điển hay Hoa Kỳ, người ta huấn luyện chó dẫn đường cho người mù? Vì chúng ta không chỉ sống với những người may mắn lành lặn, khỏe mạnh, mà chúng ta sống trong một cộng đồng với cả những người không may mắn; và hạnh phúc của chúng ta không thể chỉ là một thứ hạnh phúc cá nhân vị kỷ. Đức Đạt Lai Lạt Ma có lần đã nói: “Hạnh phúc của tôi phụ thuộc vào hạnh phúc của người khác. Do đó khi chúng ta nhìn thấy người khác hạnh phúc, tự chúng ta cũng cảm thấy hạnh phúc, so với khi nhìn thấy người ta rơi vào hoàn cảnh khó khăn. Chẳng hạn, khi nhìn thấy những hình ảnh trên ti vi trình chiếu cảnh dân chúng đang bị đói kém tại Somalia, bao gồm cả người già và con nít, chúng ta sẽ tự động cảm thấy buồn, dẫu cho nỗi buồn đó có thể dẫn tới một sự giúp đỡ tích cực nào đó hay không” (The Dalai Lama’s Little Book of Wisdom – Barnes & Noble Books, 2002 tr.41).

Một câu chuyện trong Chicken Soup for the Soul đáng để chúng ta suy nghĩ: một cậu bé trong lớp bị ung thư và trong quá trình xạ trị, tóc cậu rụng hết. Cậu xấu hổ không muốn đến lớp với hình ảnh ấy. Cả lớp động viên cậu và trước sự ngạc nhiên của cậu, cả lớp cùng nhau cạo đầu để cho giống cậu. Thật ngộ nghĩnh và trẻ thơ làm sao nhưng cũng thấm đẫm tình người trong cơn hoạn nạn.

Và một điểm tựa trong tâm hồn

Hãy dành cho những người khuyết tật trong xã hội chúng ta những chăm sóc cụ thể và đặc biệt để họ còn tin yêu vào lẽ công bằng và tình nhân ái. Hãy cụ thể hóa việc làm của chúng ta từ đôi giày đóng miễn phí cho những người bại liệt (điều này không mới vì ở miền Nam trước đây, các trung tâm chỉnh hình đã làm), từ những chiếc xe lăn gửi tặng mà hiện nay phần lớn do các tổ chức nước ngoài hoặc doanh nghiệp trao tặng, từ những chiếc gậy phát tín hiệu hay ánh sáng cho người mù và cụ thể hơn nữa là cho phép những người khuyết tật chân tay được tiếp tục dùng xe 3, 4 bánh, tự chế sau khi được một ủy ban thuộc Bộ nào cũng được kiểm tra an toàn và cấp giấy phép. Cần phải làm việc này ngay và làm nhanh!

Khi chúng ta đóng một đôi giày miễn phí cho người khuyết tật, chúng ta không chỉ đóng giày mà đóng dấu lên sự quan tâm của cộng đồng và xã hội. Chúng ta đã khơi mở niềm tin cho họ thấy rằng cuộc đời vẫn còn đó lòng nhân ái. Một thứ lòng nhân ái chân chính, không phải ban phát tự trời cao hay đấng Cứu thế nào mà chỉ có ở con người.

Hãy nghĩ đến 5 triệu người ấy trong 80 triệu đồng bào chúng ta (1/16 dân số). Các gia đình ấy luôn phải yêu thương đùm bọc người anh em bất hạnh của mình. Đó không phải là sự ban ơn, mà là nghĩa vụ và trách nhiệm của tất cả chúng ta. Nói theo Đạt Lai Lạt Ma thì: “… Bất kỳ lòng từ bi hay thương người nào đưa đến thái độ nhìn xuống đối với người khác đều chẳng phải lòng tư bi chân chính… Lòng từ bi phải dựa trên sự tôn trọng người khác và dựa trên sự nhận chân rằng tha nhân cũng có quyền được hạnh phúc và thoát cảnh phiền não y như chúng ta vậy” (Sách đã dẫn, tr. 106).

Một xã hội đang phát triển từng ngày và trở thành phồn vinh không thể nghèo nàn tình yêu và hời hợt hay thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại. Có ai đó đã viết: Nếu chúng ta không thể chia sẻ nỗi đau với người khác hay không cảm thông được với họ, chúng ta chưa thể gần với Đạo. Đạo ở đây phải chăng chính là Đạo làm người mà theo nhà Phật chính là lòng từ bi.

Hay nói như Ajahn Sumedho: “Niềm hoan lạc chân chính là khi chúng ta giàu có để rồi có thể cho đi với  tấm lòng rộng lượng, như là bố thí (dana); còn nếu như chỉ có giàu có mà không thể cho đi chính là gánh nặng… Thật đáng yêu làm sao khi nói về tình nhân đạo: chúng ta cảm nhận được hạnh phúc của sự cho đi. Và đấy chính là điều mà chúng ta có thể trải qua khi chúng ta giúp ai đó không vì những đòi hỏi vị kỷ hay mong cầu đền đáp. Khi ấy chúng ta sẽ cảm nhận được niềm vui. Đấy chính là trải nghiệm đáng yêu của kiếp người…”

(The Way it is – Amaravati Publications 1991,tr.170).

Bài viết này chỉ mong những nhà quản lý hãy quan tâm và thắp lên ngọn lửa tin yêu cho những người không may mắn và tất cả chúng ta hãy cùng nhau chìa một bàn tay ra làm điểm tựa. Đấy chính là điểm tựa lớn nhất của đời người, không chỉ riêng ai: Lòng từ ái.

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 41 | NGUYÊN CẨN

(Visited 334 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Cuộc sống, Nguyên Cẩn, Sưu Tầm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *