Lời cảm ơn cuộc sống

| 14/07/2014 | 0 Comments

loi-cam-on cuoc songLỜI CẢM ƠN CUỘC SỐNG

Tôi xuất gia từ nhỏ tại một ngôi chùa quê. Khi học xong lớp 12 thì tôi được thầy gởi cho lên thành phố học. Từ sơ cấp Phật học, rồi Trung cấp Phật học và hiện nay là Học viện Phật giáo. Như vậy ngấp nghé cũng 10 năm trời. Cùng với độ dài thời gian, khoảng cách số lần về quê của tôi cũng ngày càng thưa dần. Nhiều lúc tôi tự thấy thỏa mãn với cuộc sống ở thành phố: có điều kiện học hành, có nhiều bạn bè, có Phật tử, có tiện nghi, có nhiều nguồn giải trí..Và tôi thật sự cũng chưa quyết định là sau khi ra trường có về quê hay không nữa. Vì tôi nghĩ rằng ở đó không có đất cho mình dụng võ.

Nhưng cho tới một ngày, một sự kiện xảy ra đã đánh thức tâm hồn xưa cũ của tôi. Vì chùa tôi đang ở là trụ sở của Ban Đại Diện Phật giáo, nên Tăng Ni xin xuất gia đều đến đó ký đơn. Có một lần tôi thấy một vị thầy già chở một chú bé chừng 14-15 tuổi đến ký đơn xin xuất gia cho chú bé ấy. Vì không rành thủ tục nên hai thầy trò phải đi lại nhiều lần rất tội nghiệp. Nhìn vẻ mặt khờ khạo, dáng vẻ rụt rè, lúc nào cũng núp sau lưng thầy của chú bé làm tôi nhớ đến hình ảnh ngày xưa của mình quá đi thôi. Ngày xưa mình cũng bám theo “đuôi” thầy y như vậy. Mà hình như với bất cứ người nào mới bước chân vào đạo thì thầy hầu như là nơi che chở an toàn duy nhất. Nhưng khi đủ lông đủ cánh rồi thì người ta hay quên hoặc cố tình không muốn nhớ “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy”nữa.

Hình ảnh của hai thầy trò đó đã làm cho tôi nhớ biết mấy ngôi chùa quê, nơi từng là tổ ấm của tôi một thời… Nhớ nhất là thầy của tôi, một người thầy quê… chính gốc, quê muôn đời không đổi. Nhưng cái quê ấy đã nâng đỡ bướcchân đầu tiên của tôi trên con đường đạo, để tôi có được những bước dài như ngày hôm nay. Thầy cũng chưa bao giờ trách rằng sao dạo này tôi ít về quá…

Quả thực trong cuộc đời có những sự tình cờ rất mầu nhiệm, mà tôi cho rằng mình đã may mắn gặp được. Vì nhờ đó tôi mới có dịp nhìn lại mình cũng như bổ khuyết vào chỗ trống vắng trong tâm hồn mình. Tôi còn biết làm gì hơn là nói lời cảm ơn cuộc sống và nhanh nhanh sửa soạn hành lý để về thăm chùa, thăm thầy mà tôi nhớ là lâu lắm rồi mình “không có dịp”về thăm…

Hữu Huệ

Chùa Sắc tứ Thiên Tôn, An Thạnh, Thuận An, Bình Dương

Loi cam on cuoc song

Mọi người đi vắng trong hai hôm, chỉ có tôi ở lại, chùa như rộng hơn và công việc thường nhật nhưng cũng nhiều hơn. Buổi sáng, sau thời công phu, tôi ra quét sân chùa, mùa này cây bồ đề thay lá rụng đầy sân. Quét được một khoảng tôi bắt đầu thấm mệt, cái mệt tăng trưởng lôi kéo theo sự suy nghĩ cũng mênh mang. Tôi thầm trách cứ người này, người nọ…và chú “tịnh nhân” ở chùa là đối tượng bị tôi “chiếu tướng”nhiều nhất-cứ thế cơn giận cũng “leo thang “, cho đến khi tôi giật mình thì đường chổi đã xô lệch khá nhiều. Tôi nhủ mình đã không biết giữ chánh niệm để cơn giận làm chủ kéo lôi. Đã biết khi quét lá sân chùa thì cũng phải biết quét sạch rác trong tâm, thế sao điều tưởng chừng như đơn giản ấy tôi vẫn chưa thực hiện trọn vẹn. Tôi quét tiếp, khoảng sân còn lại từ từ đươc thu hẹp-sạch-gọn hơn.

Cần tảo già lam địa

Thời thời phước huệ sanh

Tuy vô tân khách chí

Diệc hữu thánh nhân hành. *

Tôi nhớ bài kệ xưa mà thầm cảm ơn chư vị cổ đức đã thấu suốt tâm trạng con người mà ân cần nhắc nhở, sách tấn để hàng hậu học tìm được niềm vui trong sáng nơi cửa thiền.

Nhờ thế, tôi biết thông cảm hơn công việc của người khác và mỉm cười: “chỉ việc quét lá sân chùa mà còn vậy!”.

Minh Khai

Tịnh xá Ngọc Thiện, Ma Lâm, Hàm Thuận Bắc-Bình Thuận

Tạm dịch:
Siêngnăng quét đất Phật,
Phước huệ thường thường sanh,
Nếu không có khách viếng,
Cũng có thánh nhân đi.

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 59

(Visited 219 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Sưu Tầm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *