Nói với sông quê

| 26/03/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 28 | LÊ HỒNG – NGUYỄN

Nói với sông quêQuê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà”, có lẽ câu ca ấy đúng với người dân vùng sông nước quê tôi. Trước nhà tôi cũng có một dòng sông hiền hòa, trĩu nặng phù sa tưới tẫm cho hoa thơm trái ngọt dâng đời. Dòng sông ấy đã đi suốt tuổi thơ đời tôi, chứng kiến quá trình trưởng thành của anh em chúng tôi. Lớn lên, anh chị đi xa, mỗi người mỗi ngả, dòng đời như cùng cuộn chảy với dòng sông.

Rồi cũng đến lượt tôi lều chõng lên Sài Gòn trọ học. Dòng sông lại thêm lần nữa tiễn một người xa quê. Mái dầm khua nước đêm khuya, má và chị gái bơi xuồng đưa tôi đi. Đã bao lần qua sông nhưng sao lần ấy như có cái gì xốn xang trong lòng. Bởi đó là lần đầu tôi xa nhà, xa quê, xa dòng sông tuổi thơ tôi, xa những ngày được tắm trong dòng nước ngọt ngào, dịu êm. Xa rồi cái cảm giác được gió sông vuốt ve mái tóc. Giữa phố thị bon chen, làm sao tìm thấy dòng sông ngày nào. Những lúc trở về, được ngồi bơi xuồng tôi đã thích thú, cố tình bơi xuồng thật chậm để cảm hết cái thú vị của “mùi” sông nước. Tôi thầm trách mình có lỗi với sông. Là con gái miệt vườn, chỉ xa quê có mấy năm mà đã quên cách đi xuồng. Chắc sông cũng hiểu và thứ tha. Rồi sóng cũng yên, sông cứ chảy, và tôi cũng đến được bờ. Bến bờ của tri thức. Sông còn chứng kiến những bể dâu, chìm nỗi, những kẻ đến, người đi. Không một khoảng lặng cuộc đời nào mà sông không biết. Dù ta có hờn dỗi, có bội bạc thì sông vẫn cứ hát ru đời, ru người. Ru cho những linh hồn trẻ dại trở về với quê hương, về với lũy tre làng, bến nước bên sông. Sông đã lan rộng lòng mình cho những chuyến đò – đưa những cô dâu xa xứ trở về. Các cô đã ra đi trên những chiếc xe hào nhoáng đến đất Đại Loang, đến xứ Hàn xa xôi. Các cô quên chuyến đò quê để chạy theo phù hoa giả tạm, mê đắm rồi chợt nhận ra… và trở về trong hối tiếc, muộn mằn…

Quên đi thế thái nhân tình. Giờ đây đứng trước sông, tôi như gột rửa hết muộn phiền, u uẩn mà an nhiên, tự tại. Đứng trước sông, tôi vẫn như cô bé ngày nào. Trẻ dại và hồn nhiên. Có một điều sông luôn hiểu – “bao năm xa quê ấy, trong mơ tôi vẫn thấy. Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già”.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 28 | LÊ HỒNG – NGUYỄN

(Visited 106 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Sưu Tầm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *