Hỏi đáp

| 23/04/2015 | 0 Comments

Tôi được nghe giảng rằng con người vốn có nguồn gốc cõi trời. Không biết kinh nào nói như thế, và nếu thế thì không phù hợp với kiến thức ngày nay. Tôi cũng nhận thấy vài chỗ trong các kinh nêu những sự việc khó hiểu, khó kiểm chứng, gây thắc mắc, hoang mang cho những Phật tử như tôi.Xin được giải thích và cho lời khuyên.

N.T.Kh.N/Tăng Nhơn Phú A. Q9. TP. HCM

Hỏi ĐápChúng tôi nghĩ, kinh nêu sự việc trên là kinh Khởi Thế Nhân Bổn (Agganna suttanta ), số 27 của Trường Bộ Kinh (Digha Nikaya ), kinh tương đương là quyển Tiểu Duyên số 7 của Trương A Hàm. Kinh này đã phá quan niệm giai cấp của Ba la môn là tối thượng và bảo rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, giai cấp nào cũng có người tốt , kẻ xấu; người tối thượng là người có trí tuệ, đức hạnh cao vời ,là bậc A-la-hán , xuất thân từ bất cứ giai cấp nào. Để dẫn giải thêm, kinh kể rằng chư thiên từ cõi trời Quang Âm vốn do ý sinh, tinh khiết , tự sống bằng hỷ lạc, là những chúng sanh đầu tiên đến trái đất khi chưa có chúng sanh nào tại đây. Sau đó tham dục khởi lên cùng với sự biến chuyển của cõi này, thân thể của các vị này trở nên thô nặng, tâm trở nên si muội, tham ăn uống, chuộng sắc đẹp, nuôi lớn cái ngã ảo tưởng, phân biệt “tôi và của tôi”. Phân biệt nam nữ, phát triển nhục dục, sự tranh đoạt, sân hận, tội ác, hình phạt, gây khổ não… Đây là sự giải thích rằng dục ái là nguyên nhân của khổ(là Tập đế và Tứ Đế). Ái cũng là một chi phần của mười hai nhân duyên gây khổ, tạo sinh tử, luân hồi, là lý do hiện hữu của con người và hết thảy chúng sanh. Cách giải thích như thế hoàn toàn không dính dáng gì đến cách giải thích của khoa học vật lý, thiên văn, sinh học… về nguồn gốc của sự sống, của con người. Nó phù hợp với giáo lý Tứ đế, Thập nhị nhân duyên của Đức Phật.

Theo chúng tôi, những chỗ trong một số kinh gây thắc mắc, nghi ngờ cho người đọc thuộc năm lý do chủ yếu sau đây: 1/ Có sự thêm thắt tự tạo về sau, sưu tập, sao chép sai sót, dịch thuật không đúng; 2/ Ý nghĩa sâu xa khó nắm bắt; 3/ Diễn tả theo cái thấy của bậc Giác ngộ, theo cảnh giới không thuộc thế giới biểu kiến của chúng ta; 4/ Thể hiện mật pháp, diệu pháp của Đức Phật; và 5/Cách diễn đạt, việc sử dụng thuật ngữ trong nguyên bản hay trong dịch bản còn xa lạ đối với phần đông độc giả ngày nay.

Ta nên biết rằng Đức Phật thường phê bác những câu hỏi do suy luận sai lầm như hỏi về nguồn gốc, về thường hằng, về tuyệt đối…mà những người hỏi không thể lĩnh hội được câu đáp, chỉ gây thêm rối rắm, phiền não, không liên hệ gì đến thoát khổ. Ngài không hề tỏ ra là nhà khoa học nhằm vào các sự vật được nhìn thấy bằng cái tâm vọng động của con người. Ngài chi giảng giải về sự thoát khổ. Đôi khi Ngài dẫn chứng một số điều theo sự tin tưởng của người Ấn Độ thời bấy giờ. Sự tin tưởng này có thể không đúng (theo một số phong tục, tập quán, truyền thuyết, huyền thoại…, nhưng không phạm đến điều mà Ngài muốn giảng dạy, lại giúp người nghe theo dõi được nội dung giảng giải của Ngài.

Lời khuyên cuối cùng có lẽ là: Mỗi khi chưa hiểu một đoạn kinh, ta hãy: 1/ Xem lại tâm lý do đã nêu trên ; 2/ Chưa vội xét đoán, hãy suy nghĩ thêm, hãy hỏi han, trao đổi với các thiện trí thức; 3/ Hãy nhận định xem ý nghĩa của đoạn kinh có phù hợp với giáo lý cứu khổ của Đức Phật không, có mang lại sự an tâm cho người đọc không, nếu có thì nên bỏ qua những chỗ mà ta cho là không rõ ràng hay không đúng.

BÀNG ẨN | Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 52

(Visited 201 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Bàng Ẩn, Hỏi Đáp

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *