Lữ, xa mà gần

| 08/11/2014 | 0 Comments

lu xa ma gan

Một người bạn  thân gởi tôi bản thảo tập truyện ngắn Chàng Tóc Đẹp của Lữ bảo đọc đi rồi viết cho cái “tựa”. Tôi hỏi Lữ là ai anh không biết, Lữ ở đâu, anh không biết. Lữ là Lữ. Vậy thôi. Một cái tên trơ trọi, lửng lơ. Mà hình như cũng chẳng phải là một cái tên. Nó ấp úng một điều gì, bên trong, không tiện nói ra chăng? Tôi thử đọc. À, hóa ra, Lữ xa mà gần, lạ mà quen.

Những truyện của Lữ có lúc như là truyện ngụ ngôn, có lúc như nguệch ngoặc một cảm xúc bất chợt, có lúc như một khám phá, một truyền rao… nhưng nói chung, thú vị. Thấp thoáng Duy Ma Cật, thấp thoáng Huệ Năng, thấp thoáng Hermann Hess, Salinger, Kafka và dĩ nhiên, thấp thóang Lữ. .Giọng đặc sệt Nam bộ, đồ ba xạo, ăn nói ba trợn, cái thứ con nít, dòm ngó, khóc hu hu, nhăn răng mà cười , chạy lẹt đẹt như con vịt bầu, dụ khị, bủn xỉn…bên cạnh đó là cà tửng, là lừng khừng, là ngất ngưỡng, một kiểu viết rất hiện đại, là cái duyên của Lữ.

Một người sinh ra không có đôi tay, vẽ bằng chân, và một hôm phát hiện ra nỗi hạnh phúc tuyệt vời khi có đôi chân. Cứ tưởng mình thiếu sót, tật nguyền, hóa ra lại là ngừơi may mắn, hạnh phúc (Vẽ bằng đôi chân). Một thứ “bỉ ngạn” không bến bờ, cần vượt qua, làm bỗng nhớ: “Không nghĩ thiện không nghĩ ác, cái gì là bổn lai diện mục của Lữ, nói mau, nói mau!” ( Bức tường lạnh). Những khoảng trống hoang trống hoắc để thấy “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau –TCS” (Căn phòng trống).

“Chàng tóc đẹp” được chọn làm tựa chung cho tập truyện. Con người không sống với chính mình, hắn sống bằng cái nhìn kẻ khác. Để rồi như Sartre nhận ra “tha nhân là địa ngục của tôi”, từ đó, hắn thoát.’Tôi đẹp không phải vì những lời ca ngợi của người khác”!

“TiếngViệt gần” là một đoản văn hay. Lữ viết: “Tôi dịch một niềm vui sang một niềm vui. Một nụ cười sang một nụ cười”. Vượt qua ngôn ngữ. Cũng có thể nói tập truyện “Chàng tóc đẹp” chính là một cuốn sách “dịch”, dịch từ trái tim mình để mong đến đựơc những trái tim người. “Tôi viết như là có người sẽ đọc và hiểu đựơc tôi”. Niềm hy vọng mong manh của LỮ, kẻ xa mà không lạ, nên sẽ là hiện thực.

Cái thông điệp-nếu có- hình như giấu ở phần cuối tập truyện: “Tại vì cụôc đời này ngắn quá. Đa số mọi người chỉ chuẩn bị để sống chứ chưa sẵn sàng sống… Loay hoay một lúc thì buổi xế chiều của đời ngừơi đã đến” (Ngắn mà đẹp). Trịnh Công Sơn nói một cách khác: Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ!

Đọc Lữ thấy có cái gì đó quen quen. Đôi lúc hơi tiếc.. Vì Lữ có thể bứt phá. Vì Lữ là một hứa hẹn ở phía trước.

Nhưng, “Chàng tóc đẹp” là một tập truyện đáng đọc.

Đỗ Hồng Ngọc |  Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 65

(Visited 115 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: BS. Đỗ Hồng Ngọc, Đọc sách

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *