Chốn bình yên

| 26/04/2014 | 0 Comments

chon-binh-yen

Lê Quỳnh

Rã rời sau một ngày làm việc mệt nhọc, người trẻ buông mình xuông trong căn phòng bừa bộn. Mệt mỏi rồi thiếp đi như chưa từng được ngủ. Công việc văn thư hằng ngày không làm cho người trẻ căng thẳng bằng những áp lực vô hình. Nào là chuyện xếp khó tính hay la rầy, nào là đồng nghiệp hơn thua, rồi tiệc tùng, cưới hỏi, rồi bổ nhiệm lên chức v.v…, thậm chí gặp nhau hằng ngày, cái quần, cái áo cũng là chuyện thị phi của cơ quan. Cái tảng băng ngầm ấy có khi chẳng liên quan gì đến người trẻ nhưng nó cử quẩn quanh, lởn vởn bên tai, và rồi là sự chịu đựng.

Theo mọi người nhận xét, người trẻ là người may mắn, vừa mới ra trường đã được cất nhắc vào một công việc mà người khác ao ước cũng không được. Người ta thì phải lo tiền lo bạc để có việc, còn người trẻ thì chẳng tốn xu nào, xướng quá rồi còn gì. Thế mà người trẻ chẳng thấy vui vẻ chút nào. Nhiều lúc người trẻ chỉ muốn trốn chạy khỏi cái phố thị bận rộn và mệt mỏi này. Cái quán cà phê yên tĩnh có bụi trúc quen thuộc là người trẻ thường ẩn mình hằng giờ sau những ngày nghỉ. Bây giờ thì nó cũng trở thành nhạt nhẽo, vô vị. Ngay cả giọng hát Khánh Ly đang vang những ngôn từ của nhạc Trịnh cũng dường như luẩn quẩn, loanh quanh những nổi khổ của đời người. Chán ngắt. Rời góc quán quen thuộc, bước ra đường phố tấp nập, người trẻ giật mình trước những nụ cười nhạt nhẽo, lạnh lùng…

Những bước chân lang thang vô định, người trẻ lạc chân bước vào ngôi chùa lúc nào không biết. Thanh bình và yên tĩnh quá. Quỳ dưới tượng Phật Quán Thế Âm, người trẻ hỏi: Thưa Ngài, con là ai? Tại sao con không biết mình đang vui hay đang buồn? Và con cũng không biết mình phải làm gì nữa… Bao nhiêu câu hỏi đặt ra nhưng tượng Phật bà vẫn yên lặng, vẫn không có lời đáp. Nhưng dường như Phật bà đang mỉm cười với người trẻ, dường như Phật bà hiểu được cả tâm can của người trẻ. Người trẻ cảm thấy nhẹ cả lòng, nhẹ lắm. Như chưa từng có điều gì xảy ra đối với người trẻ, những ưu phiền tan biến đi đâu mất. Rồi từ đó người trẻ thường xuyên đến chùa, được quen biết các sư và nghe giảng Phật pháp. Người trẻ đã biết Phật bà là Đức Đại từ, Đại bi Quán Thế Âm Bồ tát, với trái tim từ bi biết lắng nghe mọi nỗi niềm của chúng sinh và giúp chúng sinh với bớt khổ đau.

Một ngày mới bắt đầu với người trẻ, mới vì không phải công việc mới, môi trướng mới mà vì nhận thức về cuộc sống đã hoàn toàn mới trong tâm tư. Bởi người trẻ đã tìm được chốn bình yên cho mình. Nụ cười của người trẻ sáng nay đối với các đồng nghiệp trong cơ quan đã trong trẻo và từ ái hơn…

Một ngày mới bắt đầu với người trẻ, mới vì không phải công việc mới, môi trướng mới mà vì nhận thức về cuộc sống đã hoàn toàn mới trong tâm tư. Bởi người trẻ đã tìm được chốn bình yên cho mình. Nụ cười của người trẻ sáng nay đối với các đồng nghiệp trong cơ quan đã trong trẻo và từ ái hơn…

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 31 | LÊ QUỲNH

(Visited 351 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Đức Phật của tôi, Lê Quỳnh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *