Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 21 |  LÊ QUỲNH"/>

Quê nhà

| 24/10/2012 | 2 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 21 |  LÊ QUỲNH

Quê nhàNgày lễ, tôi cùng vợ con thu xếp về quê thăm ba má tôi. Lâu rồi không được về nhà, không khí yên ắng quá. Má tôi mừng rỡ đón con cháu, tíu tít như ngày hội, vậy mà hồi qua tôi chần chừ chưa muốn về vì còn cuộc liên hoan với anh em cơ quan cùng bao mối quan hệ xã giao khác.

Không khí quê vẫn như cũ, vẫn bình lặng êm trôi. Quen thuộc đến thế mà sao tôi lại quên mất ngõ về quê mình nhỉ? Chiều quê, gió mát cả mái hiên, nghe thoang thoảng mùi ổi xá lị chín, chim choc đến giành nhau trái chin, ríu rít cả sân vườn. Nhớ ngày còn bé, tôi thường leo tít ngọn cây, tìm hái cho được trái chín thật to, thật thơm để má tôi xếp hoa quả cúng Phật. Bây giờ ổi để chim ăn, chẳng còn ai giành với chúng nữa.

Má tôi ngồi nhìn con cháu ăn, đôi mắt đầm ấm và nụ cười hiền lành quá đỗi. Riêng ba tôi vẫn trầm tư hơn xưa, cảm xúc cũng ít thể hiện. Nhìn ba má mỗi ngày yếu hơn, tôi xót xa cho cảnh neo đơn của người già. Nhà hai anh em, sau khi tốt nghiệp  đại học đều ở lại thành phố lập nghiệp, chẳng đứa nào chịu về quê sống cùng ba má. Còn ba má thì không quen sống cảnh phố thị ồn ào. Thế là mỗi người sống theo phận riêng của mình. Người già ở quê, người trẻ theo về thành phố…

Khuya, trăng sáng đầy sân, trăng len qua vách lá rọi vào nhà. Lâu lắm rồi tôi không được thấy ánh trăng như thế. Hương thơm hoa nguyệt quế tỏa ngào ngạt khắp vườn, đâu có tiếng chú dế mèn kêu trong kẽ lá cỏ. Nằm nghe tiếng má tụng kinh hòa cùng tiếng mõ đều đều ngân lên giữa không gian trầm mặc, nước mắt tôi chợt ứa ra. Tôi cảm giác như mình đi lạc từ lâu, nay mong manh thấy được lối về an lành, ấm áp. Hơn nửa cuộc đời bôn ba ngụp lặn, thương trường như chiến trường, không gươm dao mà đổ máu. Bây giờ dựng sự nghiệp đã có, thêm vợ đẹp, con ngoan, nhà cửa đàng hòang, muốn gì nữa đây? Tôi không có gì để muốn ngoài ước mong tìm về chốn an bình ngay trong tâm mình.

Lời kinh của má vẫn âm vang. Tôi nén nghẹn ngào. Tôi biết mình đã quên một thứ vô cùng quý giá. Tôi quên Phật trong tâm mình đã lâu, quên đời sống tâm linh sâu sắc để đổi lấy tiền tài, vật chất, hư danh… Tôi biết rằng, ý nghĩa đời người đâu chỉ bấy nhiêu, làm sao có thể đánh đổi hơn sự vượt thoát sinh tử? Lời kinh của má dẫn tôi tìm về ký ức xa xưa, một thời, một thời… Chợt tiếng chuông ngân lên, đưa tôi về với thực tại – thực tại có ánh trăng chiếu rọi qua vách lá.

LÊ QUỲNH

(Visited 397 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Lê Quỳnh

Comments (2)

Trackback URL | Comments RSS Feed

  1. Nguyễn đình Diệm says:

    Cảm ơn bạn Lê Qùynh với quê nhà đã thức tôi dậy với những ngày xưa thân ái có ánh trăng,bóng tre,hoa nguyệt quế,…Tất cả còn đó ôi quê hương yêu dấu …”Khuya trăng…lòng mình” Tôi tâm đắc với:Tôi biết mình…làm sao vượt thoát sinh tử?

  2. Jigme says:

    Đúng rồi “Tôi biết mình đã quên một thứ vô cùng quý giá. quên đời sống tâm linh sâu sắc để đổi lấy tiền tài, vật chất, hư danh ý nghĩa đời người đâu chỉ bấy nhiêu, làm sao có thể đánh đổi hơn sự vượt thoát sinh tử”. Đây mới đúng là quê nhà đích thật. tác giả liên hệ quê nhà này với quê nhà kia hay thật

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *