1. --- 2 ---  3"/>

Người ta khư khư còn tôi buông xả

| 16/07/2016 | 1 Comment

NGUYỄN HỮU ĐỨC ++
nguoi-ta-khu-khu

1.

“Người ta khư khư còn tôi buông xả”. Tôi đã gặp câu này trong một bài viết đọc được khi lang thang vào một diễn đàn trên mạng. Thật ra tôi đã đọc câu đó chen lẫn với những câu có vần điệu như thơ nhưng riêng nó tôi có ấn tượng nhất. Những câu khác tôi đọc, thấy cũng tâm đắc, nhưng riêng nó thì số một. Các câu như “Người ta học nhớ, còn tôi học quên” hay “Người ta ngó lên, còn tôi ngó xuống” nghe có vẻ dị thường nhưng càng ngẫm càng thấm thía. Hay “Người ta học nói, còn tôi học làm thinh”, “Người ta học văn minh, còn tôi học đạo đức”. Xem ra cả đời mình có muốn như vậy nhưng  rất khó mà đạt được. Tôi đã chấm “Người ta khư khư, còn tôi buông xả” số một vì cuộc sống đang diễn ra các cảnh đời đầy khổ não mà rốt lại là do con người quá khư khư nắm giữ cái gì đó có khi chỉ là ảo tưởng.

Điểm tin trên các báo trong  thời gian gần đây, ta thấy có biết bao chuyện đau lòng. Một bác sĩ mổ thẩm mỹ làm chết người rồi vất xác xuống sông để phi tang.

Những  vụ tham  nhũng  cả ngàn  tỷ đồng  bên  cạnh những vụ bảo mẫu hành hạ trẻ thơ một cách dã man đến độ có kẻ đạp chết em bé mười sáu tháng tuổi chỉ vì bắt bé nín nhưng  bévẫn  khóc. Những vụ trò đánh thầy không xảy ở ngoài trường học mà chính trên bục giảng, thầy tát trò và trò xuống tấn đánh lại thầy một cách rất sòng phẳng. Tất cả những  cái ác đã và đang xảy ra nói lên điều gì? Có phải đó chẳng  qua là biểu hiện người ta cứ khư khư giữ chặt “cái tôi” luôn bành trướng phóng  đại, “cái tôi” luôn thủ thế bất kể lợi ích của tha nhân. Mà thật ra, có “cái tôi” nào đâu, mà chỉ do ảo tưởng sinh ra để tự tung tự tác.

Nếu không  khư khư bám  lấy ước muốn  làm giàu nhanh  chóng, vị bác sĩ sẽ không mở phòng  mạch bất chính mổ xẻ ngoài  phạm  vi chuyên  môn  để gây tai biến chết người. Biết rằng “Có sai lầm mới là con người” là câu nói thường  hay viện dẫn trong giới ngành  y, vị bác sĩ có lỡ mổ gây tai biến chết người nếu không khư khư giữ lấy “cái tôi” luôn muốn  được an toàn sẽ bình tĩnh đi khai báo thì đâu xảy ra cảnh vất người bị mổ chết xuống sông Hồng mà cho tới nay không tìm thấy xác. Nếu ai cũng không khư khư giữ chặt “cái tôi” tham lam quá độ thì làm sao xảy ra những  vụ tham nhũng cả ngàn tỷ đồng. Hay các cô bảo mẫu nếu không khư khư ôm riết “cái tôi” sân si quá lớn chắc chắn không xảy ra các vụ bạo hành dã man trẻ thơ. Hay cả thầy và trò nếu không khư khư “cái tôi” quá quan trọng cao siêu thì đâu xảy ra cảnh thầy đánh trò, trò đánh thầy. Ôi, đúng là “Người ta khư khư” thì muôn đời vạn kiếp con người cứ trầm luân trong bể khổ. Nhưng “còn tôi buông xả” thì như thế nào? Những vụ việc ghê gớm kể vừa rồi là do tôi đọc trên báo chí chứ đâu xảy ra cho tôi đâu mà biết được tôi buông xả.

2

Cô gái lái xe Honda  SH chạy thong  dong  phía trước. Trời nắng gắt vừa phải. Những cánh đồng lúa ở hai bên đường chạy giật lùi ra sau làm cho người chạy theo  thấy cô gái lái xe với tốc độ khá cao. Màu vàng của lúa bắt đầu rộ chín xen lẫn màu xanh um của lúa còn non, màu xanh của các lõm nước phản chiếu bầu trời trong vắt và màu xám của con đường quốc lộ làm ta cảm thấy dễ chịu và tha hồ tưởng tượng về dung nhan của cô gái lái xe phía trước. Dung nhan cô gái chắc chắn là dễ nhìn vì nhìn từ sau đã thấy vóc dáng cân đối hòa điệu với sự nõn nà của cái lưng ong thắt đáy và hai cánh tay tròn lẳn. Cô gái mặc cái áo sơ mi bó và khá ngắn nên vạt sau giật lên khá cao. Chiếc quần jean bó và may theo  kiểu đúng “mốt” thời nay là lưng quần quá thấp, đến độ phần  mông  trên của cô gái phơi bày ra trắng hếu. Chạy xe sau lưng, bất cứ ai cũng phải dán mắt mình vào khoảng mông trên lòi ra do vạt áo giật lên cao và lưng quần tụt xuống thấp của cô gái. Người thuộc loại chỉnh chu, đoan trang sẽ buột miệng “Ôi! Ăn bận thiệt là dị hợm”. Còn người thông  cảm với tuổi teen sẽ mỉm cười “Mặc sao cũng được miễn sao làm điều lành nghĩ điều tốt”. Đối với cánh đàn ông còn phong  độ, khoảng mông trắng hếu ấy có thể làm xao động sự ham muốn mà người đời gọi là “động dục” của phái mạnh. Kệ, mặc ai nghĩ gì cô gái lái xe rất thong dong.

Bất ngờ, xe Dream chạy phía sau cô gái tự nãy giờ tăng  tốc chạy ào lên tiếp cận với xe cô gái. Người lái chiếc xe Dream là chàng trai trẻ với đầu tóc hớt kiểu bờm ngựa, tức hai bên thái dương tóc gần như cạo trọc để chính giữa đầu là vạt tóc chỉa ra ôm lấy từ trán trước ra ót sau. Trên tay phải anh ta có điếu thuốc đang hút dở. Khi xe anh ta chạy song song với xe cô gái, anh giơ tay ra và thả điều thuốc hút dở vào khe hở lưng quần lộ mông của cô gái. Điếu thuốc còn cháy lọt tỏm vào bên trong  quần  và đốt cháy làn da trắng  mịn màng. Cô gái giật nẩy mình, tay lái loạng  choạng, bánh  xe trước cúp ngang và cô gái ngã xuống thật gọn xuống đường. Đúng lúc đó, chiếc xe “công ten nơ” đồ sộ phía  sau chạy tới, bánh xe khổng lồ bên phải hướng đúng vào chiếc Honda SH chở cô gái khốn khổ vừa đổ ngang ra đường.

Thật tình, tôi không  chứng  kiến trực tiếp  vụ việc kinh khiếp vừa rồi. Mà tôi chỉ nghe  kể lại với não bộ làm việc tối đa để hình dung  ra cảnh trạng  và trong lòng cứ bật ra câu nói gắn chặt vào tôi lâu rồi: “Người ta khư khư còn tôi buông xả”. Nếu thật  sự sống trong hiện tiền, chứng kiến mồn một cảnh chàng trai trẻ đùa một cách độc ác làm cô gái  ngã xuống đường, và nếu người ta khư khư bám lấy “cái tôi” an toàn chỉ biết riêng mình, người ta sẽ mặc kệ, tìm cách thoát thân, bỏ mặc “chuyện ai nấy lo”. Nhưng nếu tôi buông xả, dứt bỏ tính vị kỷ thì hoặc tôi sẽ dừng lại xem cô gái bị tai nạn như thế nào để cứu chữa, hoặc chạy xe đuổi theo kẻ độc ác kia bất hắn chịu tội. Riêng chàng trai trẻ kia, nếu không khư khư tính chọc phá đùa cợt xuẩn ngốc thì đâu gây tội ác. Nhưng… tất cả chỉ là tưởng tượng. Vì tôi có sống trong cái “đang là” đó đâu mà chỉ nghe kể lại.

 3

Tôi đã về hưu gần  cả năm  rồi. Giờ chẳng  còn chức còn quyền để khư khư giữ hoặc chiếm cái ghế  nào đó, khư khư giữ cái ước muốn  muôn đời của con người là được thành đạt, danh vọng, tiền tài, chiếm hữu nữa. Nhưng tôi cứ nghĩ mãi để tìm ra những  điều cần buông  xả. Sức khỏe của tôi hiện vẫn chưa có vấn đề để bận tâm lo nghĩ. Tôi với vợ tôi sống với nhau có chìm nổi nhưng  đều vượt qua để chẳng ảnh hưởng đến việc tự nguyện “ăn đời ở kiếp”. Còn con cái đã lớn khôn thành đạt và có vợ có chồng. Có gì để buông xả?

– Ông ngoại ơi, sao ông khư khư nhìn con dữ vậy? Tôi giật mình. Trước mặt tôi là đứa cháu ngoại bé bỏng. Đáng lẽ nó phải nói “sao ông ngoại chằm chằm nhìn con dữ vậy” thì chẳng hiểu sao nó lại dùng đúng hai chữ “khư khư” vẫn đang  ám ảnh tôi. Đúng là tôi đang nhìn khuôn mặt bầu bĩnh hồn nhiên kia nhưng nào có ý thức về nó đâu. Tâm tư tôi cứ mãi tràn ngập “Người ta khư khư còn tôi buông xả”. Tôi cứ muốn buông xả nhưng buông xả cái gì đây?

Hai chữ “khư khư” xuất phát  từ miệng nói còn đớt đát của đứa cháu ngoại làm tôi chợt vỡ òa. Phải rồi, tôi đang  khư khư bám chặt lấy sự buông  xả mà tôi nghĩ là cứu cánh của đời tôi và có thấy cái gì khác đâu. Ôi, tôi đang  khư khư giữ lấy “cái tôi” tinh quái mà không biết. Tôi đang  bám chặt “cái tôi” không vì tham sân si thường  tình mà là “cái tôi” khéo léo, ma mãnh  muốn đạt được sự giác ngộ, sự giải thoát  phi thường  trong thế gian này.

– Ông ngoại ơi, con chim nó nói kìa.

– Không, con chim nó hót con ạ.

Ơ, đối với chim nói hay hót cũng vậy thôi. Tôi ôm đứa cháu vào lòng và thấy lòng nhẹ tênh. Ôi thế gian này, cứ buông xả đi! ■„

Văn Hoá Phật Giáo số 199

(Visited 175 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Nguyễn Hữu Đức

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *