Bạn hỏi rằng bạn sẽ làm gì khi bạn học xong đại học ở nơi đây? Bạn hỏi rằng ra trường có thể tìm được việc làm hay không? Xin trả lời rằng mỗi đợt tuyển dụng, Renesas, Fsoft,… tuyển hàng trăm người có trình độ đại học. Trong khi đó, mỗi năm, khoa chỉ đào tạo khoảng một trăm sinh viên chuyên ngành thích hợp. Các trường đại học mới mở như Tây Đô, Sài Gòn, Bình Dương… đều cần các giảng viên cơ hữu có năng lực. Tấm bằng do khoa cấp đủ để những nơi tuyển dụng nhận đơn xin việc của bạn, không vứt nó vào sọt rác ngay mà sẽ để lại xem xét. Ngày nay,  không những người đi tìm việc mà việc cũng tìm người. Vậy, xin bạn đừng hỏi rằng ngày mai, khi bạn ra trường, có tìm được việc làm hay không. Bạn hãy tự hỏi chính mình rằng có đáp ứng được yêu cầu của các nhà tuyển dụng để việc tìm đến mình hay không? --- Bạn hỏi rằng khi ra trường bạn có được đi làm đúng chuyên ngành hay không? Xin trả lời rằng đi làm đúng chuyên ngành cũng chỉ là một trong các lựa chọn của cuộc đời. Với những kiến thức thu thập được ở trường đại học, bạn hãy trở thành một con người tự do. Ngày hôm nay bạn học chuyên ngành này, ngày mai bạn đổi sang chuyên ngành khác cũng là chuyện bình thường. Một người học về Địa lý có thể trở thành ông chủ về ngành gốm, một người học Cơ học có thể thành ông chủ về ngành xuất khẩu phong lan. Chuyên ngành cũng chỉ là một phương tiện để người ta sống trên đời. Không có một chuyên ngành nào cao quý hơn chuyên ngành nào, nếu cái bạn chọn có lợi ích cho bạn và cho cộng đồng thì cái bạn thực hiện là cái cao quý. Xin đừng biến chuyên ngành thành ngục tù giam hãm cuộc đời bạn. Bạn hãy biết thương lấy thân mình. Người ta không phí phạm cuộc đời mình đến độ hiến dâng tất cả cho một chuyên ngành. --- Bạn hỏi rằng có thể bỏ qua các môn “không lợi ích” để tập trung vào kỹ năng mềm ngõ hầu tìm được việc làm sau khi ra trường? Xin trả lời rằng, các trường đại học ở Mỹ chỉ nhận các sinh viên của khoa với số điểm trung bình trên 8,0 trong đó bao gồm cả điểm các môn gọi là “không lợi ích”. Họ cần những sinh viên có thể vượt qua những trở ngại chứ không cần những sinh viên chỉ học cái mình thích. Các công ty cũng vậy, họ chỉ muốn tuyển dụng những con người có thể hoàn thành các công việc được giao phó, bất kể là bạn có thích nó hay không. Họ không muốn tuyển những con người thích thì sốt sắng, không thích thì không làm. Vì thế, xin bạn trước hết hãy yêu cầu bản thân nỗ lực học tập. Bạn có thể nghĩ rằng mình sẽ “làm chủ” để chỉ làm những gì mình thích. Xin thưa rằng, người chủ không phải chỉ làm những gì mình thích. Người làm thuê thì tự hỏi: “Ai sẽ trả lương cho mình”, người làm chủ thì tự hỏi: “Làm sao kiếm ra tiền để trả lương cho người làm”. Người làm thuê thì tự hỏi: “Làm sao để có thể đi trễ về sớm”, người chủ thì tự hỏi: “Làm sao để có thể hoàn thành công việc”. Người làm thuê, thấy cái rác, có thể không nhặt vì đã có người lo, vì đó không phải là việc của họ. Người chủ thấy cái rác thì phải nhặt hoặc bảo người khác nhặt vì đó là việc của mình. Nhiều bạn muốn trở thành “người làm thuê số một” nhưng ít người có thể xử sự như người chủ. --- Bạn hỏi rằng với thì giờ lên lớp quá nhiều, làm sao bạn tự học được? Xin trả lời rằng, từ nay số tín chỉ cần phải học đã giảm xuống ngang bằng với các trường đại học ở Mỹ. Vì thế, bạn sẽ không phải lên lớp quá nhiều. Vấn đề phải đặt ngược lại: với số giờ lên lớp ít, bạn sẽ làm gì để “tiêu tốn” thời gian sống của mình . Tính từ khi vào học mẫu giáo đến nay, bạn đã 15 năm quen với việc học theo chương trình định sẵn. Vừa mới năm ngoái đây, bạn phải học (và học thêm) cả sáng chiếu để kiếm một suất tại giảng đường này. Giờ đây, bạn sẽ có ít thời gian lên lớp, thời gian còn lại bạn sẽ làm gì? Uống cà phê, lướt web, đá banh, tán láo qua ngày hay dành thời gian học tập? --- Bạn hỏi rằng làm sao để việc học trở nên thực tế hơn, không quá nhiều lý thuyết? Xin trả lời rằng có nhiều công ty, trường học sẵn sàng nhận bạn học tập, nếu bạn đạt yêu cầu của họ. Bạn không cần phải gõ, vì cửa đã mở. Khi thực tập, bạn có thể được trả lương, được cho suất ăn trưa và được nhiều kinh nghiệm làm việc. Khi tốt nghiệp, công ty, trường học ấy dễ dàng nhận bạn nếu bạn thực tập đạt yêu cầu. Vậy thì bạn nên hỏi chính mình xem có xứng đáng được nhận vào thực tập hay không? --- Bạn hỏi rằng làm sao để việc học nhẹ nhàng hơn? Xin thưa rằng, mọi người sẽ được đền đáp đúng với cái mình đã làm, nếu bạn muốn học nhẹ nhàng thì xin đừng đòi hỏi được nhiều nơi tuyển dụng. Nếu “hai mươi năm đầu không lo lắng bao nhiêu”, thì hai mươi năm giữa là tuổi thanh xuân của bạn. Một phần năm cuộc đời thanh xuân ấy đã tiêu tốn trong trường đại học. Bạn sẽ làm gì để sau này không hối tiếc về khoảng thời gian ấy, để nó không trở thành “hai mươi năm sầu thương đau vời vợi”? Bạn sẽ làm gì đền đáp lại nếu cha mẹ, họ hàng nỗ lực cho bạn đi học, bán cả những mảnh ruộng của mình? Bạn sẽ làm gì nếu cơ sở tuyển dụng nào cũng đòi hỏi về trình độ tiếng Anh trong khi trường đại học này sẽ yêu cầu bạn tự trang bị về nó, không dạy tiếng Anh như “Phổ thông cấp 4” nữa? --- Có những bạn mượn chỗ ngồi ở giảng đường này làm chỗ trú thân, để tránh nghĩa vụ quân sự, với hy vọng rằng mình sẽ thi lại đại học khác trở lại vào năm sau. Chiếm một chỗ ngồi ở giảng đường này có nghĩa là có một người khác không được ngồi ở đây. Cho dù bạn không muốn học lâu dài ở đây thì cũng nên nỗ lực học tập, vì các môn ở năm thứ nhất này chỉ là môn cơ bản mà trường nào cũng phải học và vì điều đó mới công bằng cho những người đã mất cơ hội ngồi đây vì sự chiếm chỗ của các bạn. --- Những câu hỏi của bạn không phải là điều gì mới mẻ, trăm năm trước William James, nhà tâm lý nổi tiếng của Mỹ, cũng đã phải trả lời những câu hỏi như thế này, mà trăm năm sau chắc cũng vẫn còn những sinh viên hỏi những câu hỏi này. Xin bạn hãy ngẫm nghĩ về những điều mà ông đã viết: “Ước chi không một bạn trẻ nào âu lo về kết quả sau cùng của việc học hành của mình, cho dù ngành học là ngành gì đi nữa. Nếu bạn ấy cứ đều đều tận dụng từng giờ học hành, bạn ấy cứ việc an tâm khỏi lo lắng gì đến kết quả chung cuộc. Bạn ấy có thể tin chắc rằng vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, khi tỉnh giấc, bạn đó sẽ thấy mình trở thành một trong những người tài của thế hệ mình; tài giỏi về bất cứ ngành nghề nào mà bạn ấy đã chọn để theo đuổi” (Dale Carnegie, Phát biểu lòng tự tin và tạo ảnh hưởng bằng diễn thuyết, NXB Tổng Hợp TP.HCM, 2004, Lưu Văn Hy, Đỗ Đức Minh dịch).■ "/>

Nói với bạn sinh viên

| 17/12/2014 | 0 Comments

THẢO VInoi-voi-ban-sinh-vien

Bạn hỏi rằng bạn sẽ làm gì khi bạn học xong đại học ở nơi đây? Bạn hỏi rằng ra trường có thể tìm được việc làm hay không? Xin trả lời rằng mỗi đợt tuyển dụng, Renesas, Fsoft,… tuyển hàng trăm người có trình độ đại học. Trong khi đó, mỗi năm, khoa chỉ đào tạo khoảng một trăm sinh viên chuyên ngành thích hợp. Các trường đại học mới mở như Tây Đô, Sài Gòn, Bình Dương… đều cần các giảng viên cơ hữu có năng lực. Tấm bằng do khoa cấp đủ để những nơi tuyển dụng nhận đơn xin việc của bạn, không vứt nó vào sọt rác ngay mà sẽ để lại xem xét. Ngày nay,  không những người đi tìm việc mà việc cũng tìm người. Vậy, xin bạn đừng hỏi rằng ngày mai, khi bạn ra trường, có tìm được việc làm hay không. Bạn hãy tự hỏi chính mình rằng có đáp ứng được yêu cầu của các nhà tuyển dụng để việc tìm đến mình hay không?

Bạn hỏi rằng khi ra trường bạn có được đi làm đúng chuyên ngành hay không? Xin trả lời rằng đi làm đúng chuyên ngành cũng chỉ là một trong các lựa chọn của cuộc đời. Với những kiến thức thu thập được ở trường đại học, bạn hãy trở thành một con người tự do. Ngày hôm nay bạn học chuyên ngành này, ngày mai bạn đổi sang chuyên ngành khác cũng là chuyện bình thường. Một người học về Địa lý có thể trở thành ông chủ về ngành gốm, một người học Cơ học có thể thành ông chủ về ngành xuất khẩu phong lan. Chuyên ngành cũng chỉ là một phương tiện để người ta sống trên đời. Không có một chuyên ngành nào cao quý hơn chuyên ngành nào, nếu cái bạn chọn có lợi ích cho bạn và cho cộng đồng thì cái bạn thực hiện là cái cao quý. Xin đừng biến chuyên ngành thành ngục tù giam hãm cuộc đời bạn. Bạn hãy biết thương lấy thân mình. Người ta không phí phạm cuộc đời mình đến độ hiến dâng tất cả cho một chuyên ngành.

Bạn hỏi rằng có thể bỏ qua các môn “không lợi ích” để tập trung vào kỹ năng mềm ngõ hầu tìm được việc làm sau khi ra trường? Xin trả lời rằng, các trường đại học ở Mỹ chỉ nhận các sinh viên của khoa với số điểm trung bình trên 8,0 trong đó bao gồm cả điểm các môn gọi là “không lợi ích”. Họ cần những sinh viên có thể vượt qua những trở ngại chứ không cần những sinh viên chỉ học cái mình thích. Các công ty cũng vậy, họ chỉ muốn tuyển dụng những con người có thể hoàn thành các công việc được giao phó, bất kể là bạn có thích nó hay không. Họ không muốn tuyển những con người thích thì sốt sắng, không thích thì không làm. Vì thế, xin bạn trước hết hãy yêu cầu bản thân nỗ lực học tập. Bạn có thể nghĩ rằng mình sẽ “làm chủ” để chỉ làm những gì mình thích. Xin thưa rằng, người chủ không phải chỉ làm những gì mình thích. Người làm thuê thì tự hỏi: “Ai sẽ trả lương cho mình”, người làm chủ thì tự hỏi: “Làm sao kiếm ra tiền để trả lương cho người làm”. Người làm thuê thì tự hỏi: “Làm sao để có thể đi trễ về sớm”, người chủ thì tự hỏi: “Làm sao để có thể hoàn thành công việc”. Người làm thuê, thấy cái rác, có thể không nhặt vì đã có người lo, vì đó không phải là việc của họ. Người chủ thấy cái rác thì phải nhặt hoặc bảo người khác nhặt vì đó là việc của mình. Nhiều bạn muốn trở thành “người làm thuê số một” nhưng ít người có thể xử sự như người chủ.

Bạn hỏi rằng với thì giờ lên lớp quá nhiều, làm sao bạn tự học được? Xin trả lời rằng, từ nay số tín chỉ cần phải học đã giảm xuống ngang bằng với các trường đại học ở Mỹ. Vì thế, bạn sẽ không phải lên lớp quá nhiều. Vấn đề phải đặt ngược lại: với số giờ lên lớp ít, bạn sẽ làm gì để “tiêu tốn” thời gian sống của mình . Tính từ khi vào học mẫu giáo đến nay, bạn đã 15 năm quen với việc học theo chương trình định sẵn. Vừa mới năm ngoái đây, bạn phải học (và học thêm) cả sáng chiếu để kiếm một suất tại giảng đường này. Giờ đây, bạn sẽ có ít thời gian lên lớp, thời gian còn lại bạn sẽ làm gì? Uống cà phê, lướt web, đá banh, tán láo qua ngày hay dành thời gian học tập?

Bạn hỏi rằng làm sao để việc học trở nên thực tế hơn, không quá nhiều lý thuyết? Xin trả lời rằng có nhiều công ty, trường học sẵn sàng nhận bạn học tập, nếu bạn đạt yêu cầu của họ. Bạn không cần phải gõ, vì cửa đã mở. Khi thực tập, bạn có thể được trả lương, được cho suất ăn trưa và được nhiều kinh nghiệm làm việc. Khi tốt nghiệp, công ty, trường học ấy dễ dàng nhận bạn nếu bạn thực tập đạt yêu cầu. Vậy thì bạn nên hỏi chính mình xem có xứng đáng được nhận vào thực tập hay không?

Bạn hỏi rằng làm sao để việc học nhẹ nhàng hơn? Xin thưa rằng, mọi người sẽ được đền đáp đúng với cái mình đã làm, nếu bạn muốn học nhẹ nhàng thì xin đừng đòi hỏi được nhiều nơi tuyển dụng. Nếu “hai mươi năm đầu không lo lắng bao nhiêu”, thì hai mươi năm giữa là tuổi thanh xuân của bạn. Một phần năm cuộc đời thanh xuân ấy đã tiêu tốn trong trường đại học. Bạn sẽ làm gì để sau này không hối tiếc về khoảng thời gian ấy, để nó không trở thành “hai mươi năm sầu thương đau vời vợi”? Bạn sẽ làm gì đền đáp lại nếu cha mẹ, họ hàng nỗ lực cho bạn đi học, bán cả những mảnh ruộng của mình? Bạn sẽ làm gì nếu cơ sở tuyển dụng nào cũng đòi hỏi về trình độ tiếng Anh trong khi trường đại học này sẽ yêu cầu bạn tự trang bị về nó, không dạy tiếng Anh như “Phổ thông cấp 4” nữa?

Có những bạn mượn chỗ ngồi ở giảng đường này làm chỗ trú thân, để tránh nghĩa vụ quân sự, với hy vọng rằng mình sẽ thi lại đại học khác trở lại vào năm sau. Chiếm một chỗ ngồi ở giảng đường này có nghĩa là có một người khác không được ngồi ở đây. Cho dù bạn không muốn học lâu dài ở đây thì cũng nên nỗ lực học tập, vì các môn ở năm thứ nhất này chỉ là môn cơ bản mà trường nào cũng phải học và vì điều đó mới công bằng cho những người đã mất cơ hội ngồi đây vì sự chiếm chỗ của các bạn.

Những câu hỏi của bạn không phải là điều gì mới mẻ, trăm năm trước William James, nhà tâm lý nổi tiếng của Mỹ, cũng đã phải trả lời những câu hỏi như thế này, mà trăm năm sau chắc cũng vẫn còn những sinh viên hỏi những câu hỏi này. Xin bạn hãy ngẫm nghĩ về những điều mà ông đã viết: “Ước chi không một bạn trẻ nào âu lo về kết quả sau cùng của việc học hành của mình, cho dù ngành học là ngành gì đi nữa. Nếu bạn ấy cứ đều đều tận dụng từng giờ học hành, bạn ấy cứ việc an tâm khỏi lo lắng gì đến kết quả chung cuộc. Bạn ấy có thể tin chắc rằng vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, khi tỉnh giấc, bạn đó sẽ thấy mình trở thành một trong những người tài của thế hệ mình; tài giỏi về bất cứ ngành nghề nào mà bạn ấy đã chọn để theo đuổi” (Dale Carnegie, Phát biểu lòng tự tin và tạo ảnh hưởng bằng diễn thuyết, NXB Tổng Hợp TP.HCM, 2004, Lưu Văn Hy, Đỗ Đức Minh dịch).■

(Visited 103 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Giáo Dục, Thảo Vy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *