Thư không gửi

| 18/07/2015 | 0 Comments

Tú Oanhthu-khong-gui

Kính thưa thầy muôn vàn yêu kính của con!

Lúc nào con cũng mong gặp được thầy, dù con chưa bao giờ được thấy mặt thầy, dù thầy chỉ là hình ảnh trong trí tưởng tượng, trong niềm mong ước của con.

Con luôn hình dung thầy ngồi đó hiền từ đón con đến thăm mỗi tuần. Thầy như người mẹ hiền luôn sẵn sàng lắng nghe bao điều con trăn trở với cuộc đời này, rồi thầy lại như người cha nghiêm nghị khi con mắc lỗi. Thầy sẽ luôn có mặt khi con khó khăn, thầy sẽ luôn mỉm cười độ lượng khi con biết lỗi. Vậy mà con chưa được gặp thầy.

Thầy ơi, sống giữa cuộc đời này khó lắm thầy ạ. Khi còn nhỏ, vì cuộc sống cơ hàn lúc nào con cũng phải làm lụng vất vả để giúp mẹ, giúp cha. Nhiều lúc rất mệt và mong có thêm nhiều thời gian để ngủ, và vì tuổi ăn tuổi ngủ tuổi chơi con cũng thèm ăn chơi ngủ như các bạn đồng lứa, đã có lúc dại dột ước rằng già mình chết thì mình được ngủ thoải mái. Ôi, lúc đó con chưa được nghe đến đạo Phạt, con chưa có mong ước gặp thầy. Nhưng dường như thầy vẫn luôn ở bên con, động viên con cố gắng vừa giúp mẹ cha vừa lo học hành để không thua bạn kém bè. Tuy thế con vẫn chưa được gặp thầy.

Khi lớn lên, lúc vào đại học, cuộc sống của con vẫn triền miên trong nỗi lo cơm áo. Nhà nghèo,cha mẹ luôn vất vả ngược xuôi để lo tiền ăn học cho mấy chị em con. Lúc nào trong lòng con cũng chỉ có một ước nguyện, học giỏi rồi ra trường đi làm đở đần mẹ cha. Lúc đó con đã được nghe về đạo Phật, về Đức Từ Phụ và giáo lý của Ngài. Nhưng vì chẳng được gặp thầy nên những bập bõm hiểu biết của con về đạo Phật cũng chỉ dừng lại ở sự ngưỡng vọng. Ước mơ làm giàu, có thật nhiều tiền ngày đêm nung nấu trong con, vì nhiều lần cuộc đời này dạy cho con bài học cay đắng là nghèo thì đi với hèn, tuy nghèo chẳng phải là cái tội nhưng sao nó vẫn mang đến cho con một nỗi nhục. Con phải sống thế nào đây để luôn kiếm được nhiều tiền mà vẫn cảm thấy lương tâm trong sách? Thầy ơi, sao mãi con vẫn chưa gặp được thầy?

Con đã đi đến rất nhiều ngôi chùa, thiền viện, con cũng có cơ hội gặp gỡ và nói chuyện với rất nhiều nhà sư. Có thầy rất giỏi tụng kinh niệm Phật, mỗi lần đến chùa được nghe thầy ấy tụng niệm con đều thấy lòng lắng dịu, thương yêu. Có thầy rất năng động xông xáo, giải quyết nhanh chóng những Phật sự khiến rất nhiều Phật tử cảm thấy hài lòng vì được quan tâm chu đáo cũng như được giải đáp khi đến chùa. Lại có thầy rất nghiêm nghị trầm ngâm, chẳng mấy khi giải bài, chia sẻ ngay cả khi các Phật tửcó thắc mắc. Lại có thầy đức cao vọng trọng, sẵn sàng chia sẻ giảiđáp mọi thắc mắc băn khoăn của chúng con, nhưng thường thì thầy ở quá xa chúng con chẳng mấy khi có dịp được tiếp xúc. Trong rất nhiều vị thầy đó, con vẫn chưa tìm ra thầy của mình,thầy ơi.

Có những lúc cuộc sống quá khó khăn, con người quá xấu xí với nhau, con đã từng ước mình sẽ xuất gia. Nhưng con cảm thấy như tiếng nói của thầy thầm thì khuyên nhủ, rằng dù ở trong chùa có rất nhiều điều kiện tu tập thuận lợi hơn ngoài cuộc đời nhưng có lẽ con chưa thật chuẩn bị cho mình cuộc sống của người tu hành. Con chỉ bồng bột mà suy nghĩ thế thôi, chứ thật tình con suy nghĩ chưa thấu đáo. Cái con chọn đó là vì con yếu đuối, muốn trốn tránh thựctại, chứ không phải là ước vọng cháy bỏng tìm chân lý. Rằng giữa cuộc đời mà con cũng không thể tìm thấy chỗ đứng cho mình, thì xuất gia liệu có ích gì???Thầy ơi, vì thế con lại càng mong được gặp thầy.

Nhưng dù phải chờ đợi bao lâu con vẫn sẽ kiên tâm, bởi con hiểu dù Đức Phật có khuyên rằng mỗi người phải tự khai sáng chính bản thân mình, con vẫn luôn cần một bàn tay săn sóc, một sự chỉ dẫn đúng lúc để có thể tinh tấn và ngày càng tiến gần tới chân lý. Vì thế thầy ơi, con sẽ luôn ở đây đợi thầy – minh sư yêu kính của con!■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 77

(Visited 106 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Tú Oanh, Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *