Mặt hồ trầm tư

| 25/07/2013 | 0 Comments

LÊ VĂN TÂM

Tiến sĩ Lê Văn Tâm, Giáo sư Đại học Goettingen Đức là nhà khoa học, như  một nhân duyên được sắp đặt từ trước, Nhập Bồ tát hạnh -tác phẩm kinh điển của Phật giáo Tây Tạng đến với ông và đi vào xương tủy tim gan ông một cách tự nhiên. Phật giáo là thế, khi đạo thể nhập đời sống, chính là đời sống thì không có ranh giới giữa nhà khoa học – lý trí và nghệ sĩ – cảm xúc. VHPG trích giới thiệu một phần trong ghi chép hàng ngày của vị giáo sư  Phật tử  này.

 mat-ho-tram-tu

(…) Vào những ngày đi quy hoạch cảnh quan bảo vệ thiên nhiên và du lịch tại vùng 7 hồ (“nhân tạo”, sau khi khai thác đá sỏi) tại Viennenburg, cạnh TP. Gosslar, chúng tôi (GS TS Zundel và tôi), phải thức dậy thật sớm và rời khỏi nhà từ lúc 5 giờ sáng. Khi công việc xong, chúng tôi luôn luôn câu cá và thư giản. Thông thường các bà vợ phải ăn cơm chiều một mình trong các ngày đó. Các bà luôn luôn than phiền chúng tôi đã không lúc nào trở về nhà đúng hẹn. Nhiều khi về đến nhà thì mọi người đã ngủ say.

Thiên nhiên tỉnh lặng, đồi núi, trăng nước, sóng vàng, lau sậy, bờ liễu, nắng, mưa, sấm chớp, sương tuyết tại vùng hồ rộng mênh mông đã tạo cho tôi những xúc cảm và ý tưởng đa dạng, đặc biệt. Những ý thơ như  Ngủ say, Câu sóng vàng, Hóa ngọc, Tôn vinh v.v…đều xuất phát từ đó.

Cỏ học jungcus, mọc ở mép nước, từng cọng thẳng hoặc cong vòng sát mặt nước như  soi bóng đã tạo nên những hình ảnh nên thơ vào buổi tinh sương hay dưới bóng hoàng hôn. Một buổi bình minh, ánh hồng phủ khắp nơi, ngắm giọt sương trong như ngọc từ đỉnh chóp ngọn jungcus buông xuống hồ, tôicảm xúc viết ý thơ “Tôn vinh”:

Cọng cỏ nghiêng mình

Hiến giọt sương trong

Má hồ ửng hồng

(…) những ngày nằm trị bệnh tại bệnh viện Đức-Trung Quốc tại Bad Koetzting vào tháng 12/2006, tôi nhận thức rõ hơn về sự sống của vạn vật và hiện tượng được hình thành, nuôi dưỡng và tồn tại trong mạng lưới “nhân duyên sinh” dày và chằng chịt. Những ngày đi dạo hồ trong tĩnh lặng, tôi lại bắt gặp hình ảnh cỏ jungcus “dâng hiến sương”, dâng hiến lại cho nước và ánh mặt trời, hai nhân duyên chính đã tạo thành sự hiện hữu của hạt sương. Tôi muốn dùng hình ảnh ấy để làm biểu tượng cho lòng tôi muốn cúng dường lại chúng sinh tất cả ơn nghĩa mà tôi được may mắn thọ lãnh trong mạng lưới “tương quan tương duyên”trong cuộc đời này.

Cúng dường

Cỏ nghiêng mình xuống

Buông hiến ngọc sương

Cúng dường hồ nước

Cúng dường vầng dương

Lặng yên vòng sóng

Hồng dịu muôn phương.

(…) Năm nay khí hậu ấm áp khác thường. Giữa mùa Đông mà các hoa đầu xuân đã nở và phô sắc đẹp mỹ miều. Mai (Forsythie) vàng rực trong nắng. Cúc (Gansebluemchen) như những cánh sao bé nhỏ, mảnh mai, trắng ngà, từng cụm chen chúc trên thảm cỏ xanh nhung. Hoa bào xuân (Primel) vàng đỏ và tím mỉm cười đậm tình…

(…) Có lẽ nội dung của luận Nhập Bồ tát hạnh đã thấm vào tôi chăng? Tôi đi trong nắng ấm với thân xác đau nhức song lòng hân hoan:

Buông đau đớn xác thân

Khiêu vũ với nắng hồng

Kìa ! Đóa hoa cười mỉm

Tươi sáng lòng trời đông.

(…) Công viên buổi tinh sương hoặc trong bóng hoàng hôn thật thanh tịnh. Tôi không cảm thấy lẻ loi hay cô đơn. Trăng, nước, đồi núi cỏ cây luôn luôn là tri kỷ. Tiếng nước vượt đá của con suối xa thỉnh thoảng vọng lại.

Ký ức còn ghi lại một ý thơ đã khởi lên vào một lúc nào đó:

Trăng nghiêng xuống hồ

Buông tơ lộng thơ

Ồ ! Trăng mơ mộng!

Hay ta mộng mơ?

Ôi trăng vô cùng diễm lệ! Trăng vẫn mơ mộng như thuở nào:

Nép sau cành liễu

Diễm lệ khuôn trăng

Quên mình mơ mộng

Soi mặt hồ trong.

Trăng và trăng. Trăng hạ tuần. Trăng thượng tuần. Trăng lưỡi liềm. Trăng tròn vành vạnh. Dịu dàng và an lành. Trăng và những tơ liễu quấn quyện nhau. Bao nhiêu dáng vẻ và màu sắc thi vị. Chúng trang điểm cho hồ. Trang điểm cho lòng tôi. Tôi đi giữa mộng của trăng, giữa mộng của liễu. Chúng viết lên những bài thơ diễm tuyệt trong công viên, trên bờ hồ trầm mặc. Chúng bay lên, phiêu bồng trong cõi im lặng vô âm:

Tơ trăng vương tóc liễu

Đong đưa lời suối ngân

Tình thơ quên bến mộng

Phiêu bồng cõi vô âm.

(…) “ Hãy nhìn cánh mai vàng này và nghe tiếng hát vô âm của trời xuân diễm tuyệt tiềm ẩn khắp đó đây, khắp cõi trời đất”. Tôi đứng im nhìn công viên không một bóng người. Đồi non xa xa như chìm trong cõi hư vô (…). Trong không gian tĩnh mịch bỗng vang lên 3 tiếng vịt kêu “quạc, quạc, quạc”. Rồi tất cả lại chìm vào tĩnh lặng

(…) Môt  cảm giác lạ chạy khắp người. Dù không đủ khả năng để diễn tả nổi cái cảm nhận hoàn toàn riêng tư (như là một “bí mật” của sự thể nghiệm), song cũng muốn ghi lại vài dòng:

Đồi non chìm cõi hư vô

Liễu nghiêng bóng quạnh, mặt hồ trầm tư

Cành sương trăng gởi dáng thơ

Thốt vang tiếng vịt thanh hư lạnh trời.

Tạp Chí văn Hóa Phật Giáo số 34 | LÊ THÀNH TÂM

(Visited 44 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Tản mạn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *