Một thoáng Yên Tử

| 24/03/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 36  |Trần Nguyễn Anh

mot-thoang-yen-tuĐã mấy lần hẹn với bạn bè lên núi Yên Tử chơi mà rồi cuối cùng tôi lại có mặt trên chùa Đồng có một mình. Chúng tôi đã từng dự định sẽ trú lại bên những mỏm đá, trò chuyện về thơ, về văn học. Nghe tiếng sương rơi và tiếng côn trùng rả rích. Thế đấy, nhưng rồi cuộc sống kéo mỗi người chúng tôi đi một ngả. Cuối cùng, tôi lại lên Yên Tử với những người trong cơ quan của mình chứ không phải là những anh bạn thân trong nghiệp văn chương.

Nhiều anh bạn trong cơ quan báo đã dừng lại ở chân núi, ngồi trong xe, tiếp tục cuộc đánh bài ăn tiền. Những người này không phải là không thích lên Yên Tử, vậy mà giờ đây, với họ, thì Yên Tử cũng như mọi thứ khác trên đời đều không cuốn hút bằng những trò sát phạt đầy ma lực của đồng tiền. Sống chung với đồng tiền vốn chẳng dễ dàng. Suốt cả chuyến đi du lịch dài ngày, họ chỉ chúi mặt vào những con bài, dù là trên vịnh Hạ Long hay trên những con đường mới thơm mùi cây dại. Ai nấy đều mệt mỏi, kiệt sức.

Chúng tôi xuống thành phố Hạ Long từ chiều hôm trước, ngủ lại để lên Yên Tử sớm, tránh kẹt đường. Không ngờ lúc trời còn tối mịt,, những chiếc xe chở đầy người già và công chức, nông dân…đã xuyên vào bóng đêm để kéo về Yên Tử, kết quả, chúng tôi bị kẹt xe lúc gà còn chưa ngủ lại, ngay trên lưng rặng núi thâm trầm.

Cuộc bài bạc vẫn tiếp tục trong ánh đèn xe bật lên. Ngoài kia sương vẫn rơi, những người hành hương xe máy trùm áo mưa len lỏi qua đoàn xe ô tô như những cánh chim không mỏi.

Những người ngủ trọ dưới núi đã kéo nhau đi bộ mà lên, Họ đi, tay cầm gậy trúc, những bước chân khác hẳn mọi ngày và hơi thở dường nhưcũng thế.

Ánh đèn xi nhan như những hòn than nhỏ. Không một tiếng còi.

Bước chân bộ hướng lên phía cơn mưa rỉ rách, tiếng của gió và những câu thơ thiền vẳng lại…

Tôi phát hiện ra những người nữ đồng nghiệp của tôi tỏ ra rất dứt khoat khi leo núi. Những bước chân như vậy khiến họ vượt qua các bật đá trơn một cách nhanh nhẹn, gọn gàng, như những tay hướng dẫn viên du lịch đường rừng thạo việc. Vẻ như có điều gì đó trong suy nghĩ của những người bạn tôi. Những người bạn nữ đồng nghiệp mà ít khi chúng tôi trò chuyện và họ cũng thích trò chuyện với người ngoài nghề hơn thì phải. Họ là những người mẹ người chị, với biết bao lo lắng, bộn bề, những người đơn giản coi viết báo là một cái nghề nuôi gia đình. Tuổi cằng lớn nỗi lo càng nhiều, nỗi lo như núi cao. Họ đang tìm thấy trên núi này một điều gì đó chăng?

Mưa ướt, dốc đá trơn trượt.

Khi xuống núi tôi mới biết có một cụ già đã ngả và qua đời bên dòng suối sâu.

Những người già leo núi Yên Tử rất nhanh. Họ biết kết hợp bước đi và hơi thở, biết tiết chế suy nghĩ và sức lực của mình,như những thân cây mỏng mềm khôn ngoan trươc cơn gió mạnh, để đi đến một địa chỉ lớn nhất trong đời của mình. Những cụ già sáu bảy mươi tuổi này là những kẻ “thực dụng”nhất, những kẻ biết chắt chiu cơ hội. Tuy vậy, đôi khi, trong cơn mưa tầm tã, vượt qua vô sô những cực nhọc hữu hình và vô hình, điều gì cũng có thể xảy ra, với bà cụ ấy, với cả chúng tôi nữa.

Tôi đến chùa Đồng vào lúc sương mờ che kín bầu trời.

Ngôi chùa không lớn lắm nhưng cũng đủ để người ta quần tụ những suy tư về cuộc sống, về những cuộc hành đạo gian khổ nhất, hạnh phúc nhất, dài nhất, đông đảo nhất, xứng đáng nhất, giửa chốn non cao và cách không xa là biển rộng.

Thường ngày, chỉ vài chục người chen chúc đã cải nhau. Lên Yên Tử, vạn người, không một tiếng nói nặng, không một ánh mắt cau có.

Chữ đồng của chùa Đồng không chỉ có nghĩa là đồng lòng người mà còn đồng lòng trời, đồng lòng với lịch sử cuảthời gian quá vãng đã và đang đi qua, đồng lòng với tinh thần trong sáng bất tận, đồng lòng với sự chung sống thuận hòa vượt qua mọi dị biệt, vấp ngã và lầm lẫn.

Tôi không biết bà cụ ngã xuống núi đã đặt chân đến chùa hay chưa.

Điều đó nghĩ cho cùng cũng không quan trọng cho lắm. Với một người đã từng trải như cụ, tôi tin rằng cụ đã có được những giọt sương của Yên Tử trong lòng bàn tay mình ngay từ khi cụ nghĩ về ngọn núi này.

Bởi Yên Tử là ngọn núi của tất cả mọi người đã từng nghĩ về nó.

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 36  |Trần Nguyễn Anh

(Visited 66 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Tản mạn, Trần Nguyễn Anh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *