Tôi vẫn thường gặp Phật

| 02/05/2013 | 1 Comment

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 15 |   NGUYỄN  DUY TUỆ

Toi van  thuong gap PhatTôi được nuôi dưỡng, dạy bảo trong một gia đình truyền thống Phật giáo. Từ thuở ấu thơ, tôi vẫn thường cầu mong Đức Phật che chở cứu giúp. Tôi được nghe kể, được đọc thấy những trường hợp các đấng linh thiêng hóa  hiện ra ở nhiều nơi, trên núi, trong hang động, giữa lưng chừng trời, trong giấc mơ… Một thời gian dài cho đến khi lớn lên, tôi vẫn cầu xin Đức Phật điều này điều nọ. Có khi tôi được như ý, có khi lại thấy lời cầu xin của mình không được đáp ứng. Ước mong lớn lao nhất của tôi là đực một lần nhìn thấy Đức Phật hóa hiện, nhưng ước mong đó trong tôi dần dần suy giảm, và tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ nhìn thấy Phật.

Tôi tự an ủi và tự nghĩ: Đức Phật hiện ra để làm gì? Nếu Ngài hiện ra sẽ cho tôi những gì? Nếu Ngài dùng năng lực tối thượng để cứu khổ thì có nhất thiết Ngài phải hóa hiện thân Ngài ra không ? Ngài có cần thiết phải hiện hình ra cho người ta kính Ngài không? Và nếu người ta cho rằng, phải nhìn thấy được Ngài mới tin, thì niềm tin đó đâu còn là niềm tin tôn giáo ?

Suy nghĩ của tôi là thế, nhưng cái ước mong được nhìn thấy Phật thỉnh thoảng lại hiện ra trong tâm trí. Cho đến một hôm, nhân đến hầu thăm Hòa thượng bổn sư của tôi và khi từ biệt, bỗng dưng tôi ngây ngô buột miệng hỏi : “Bạch Thầy, ngày thường hoặc trong lúc thiền định, có khi nào thầy được nhìn thấy Phật chưa?” Vị Đại lão hơn 70 tuổi hạ và 90 tuổi đời đáp:“Không !”. Rồi Ngài tiếp :“Khi một người làm việc thiện, nói lời thiện, suy nghĩ thiện, thì chính khi đó, người ấy là Phật . Phật vốn ở trong tâm mỗi người !”.

Dần dần tôi hiểu ra lời dạy ấy. Tôi đã thấy biết bao nhiêu người thiện . Tôi đã thọ nhận sự giúp đỡ, chỡ che của rất nhiều người thiện. Tôi đang bệnh bổng bạn tôi ghé thăm và mách thuốc ; tôi lo buồn, mẹ tôi khuyên nhủ, an ủi ; tôi bị ngã xe, có người đi đường đỡ dậy ; tôi sai lầm. kém cõi, có người chỉ bảo cho… tôi đang tồn tại trên đời là do vô số những tác nhân thiện lành.

Một người, trong giây phút nào đó làm việc thiện, suy nghĩ thiện, thì chính lúc ấy người đó là Phật. Đã là hóa thân thì không nhất thiết phải là báo thân đẹp đẽ của Ngài. Và vối suy nghĩ này, hàng ngày tôi gặp bao nhiêu người thiện, dù là thiện trong giây lát, thì cũng có nghĩa là tôi gặp được bấy nhiêu là hóa thân của Đức Phật. Trong nhà gặp Phật, ra đường gặp Phật, có hạnh phúc nào hơn ?

Và tôi chỉ việc làm sao để nhiều lần, dù trong giây lát, tôi trở thành Hóa Phật đối với mọi người và đối với chính mình. ■

(Visited 175 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Nguyễn Duy Tuệ, Tản mạn

Comments (1)

Trackback URL | Comments RSS Feed

  1. Bình Yên says:

    Với sự suy nghĩ “Đức Phật hiện ra để làm gì? Nếu Ngài hiện ra sẽ cho tôi những gì? Nếu Ngài dùng năng lực tối thượng để cứu khổ thì có nhất thiết Ngài phải hóa hiện thân Ngài ra không ? Ngài có cần thiết phải hiện hình ra cho người ta kính Ngài không? Và nếu người ta cho rằng, phải nhìn thấy được Ngài mới tin, thì niềm tin đó đâu còn là niềm tin tôn giáo ?” cũng đã giải toả tất cả những ước muốn tầm thường nhất của tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *