Đầu Xuân đi thăm một người em tu trên núi xa

| 12/02/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 1 +++ TRẦN LÊ SƠN Ýdau-nam-tham-nguoi-em

Vất cả âu lo, toan tính suốt một năm xuôi ngược, tôi đi thăm người em vẫn chưa được thọ giới Sa di trên một ngôi chùa nhỏ ở đỉnh đèo Bảo Lộc.

Chùa không ăn Tết, thanh vắng và lặng kẽ. Chùa trên cao chỉ có một trò – dưới cốc chỉ có một Thầy. Ngày Tết có khách đến thăm – dù là anh em ruột bây giờ cũng chỉ là khách thôi. Cậu em ngày nào nghịch ngợm bây giờ từ tốn dẫn chị đi ngắm cỏ cây và chuẩn bị cơm chiều. Bửa ăn đạm bạc và thinh lặng. Chỉ toàn rau là rau nhưng chị cậu ăn ngon lành. Tò mò nhìn thấy mấy cọng rau hồng như cánh hoa, người chị buột miệng hỏi. Cậu em chỉ cười.

Ăn xong cậu từ từ giải thích: Món rau lúc nãy chị ăn, thầy gọi là rau hàng rào, vì chúng mọc đầy ngoài bờ rào. Lá chua chua hồng hồng kia  là lá chua. Lá ngai ngái chủa bệnh tan máu bầm, lá có những đường viền sẫm chửa bệnh bao tử… Rau hồng hồng chị hỏi thực ra là hoa hải đường. Ở đây thầy trò em còn trồng hoa để làm rau. Tôi nhìn giọng em thanh thản mà thấy lạ lùng. Mấy năm trước có ai ngờ cậu bé xuất gia. Mấy năm trước có ai ngờ tôi… Cũng vùng đất này, tôi đã từng bất nhẫn khi thấy mọi người cân ký hoa để bán. Tôi đã từng gay gắt: Hoa chứ đâu phải là rau. Vậy mà… Nếu tôi là tôi mấy năm trước, có lẽ tôi đã buộc miệng: Cỏ hàng rào chứ đâu phải là rau.

Mùa Tết năm ấy, trong các lọ cắm hoa của tôi, có rất nhiều cỏ dại ngoài bờ rào. Trong các bình thủy tinh để dành cho hoa cúc, hoa lan, tôi cũng thả đầy những hoa mướp vàng, hoa bầu trắng, chùm bông bí xanh ngắt và cả những hoa đậu ve tím hồng tươi tắn…

TRẦN LÊ SƠN Ý

(Visited 111 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Quan điểm, Trần Lê Sơn Ý

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *