Ganh hang rongTạp Chí Văn Hoá Phật Giáo 20 |  DƯƠNG THÙY UYÊN"/>

Gánh hàng rong của Mẹ

| 08/10/2012 | 3 Comments

Ganh hang rongTạp Chí Văn Hoá Phật Giáo 20 |  DƯƠNG THÙY UYÊN

Đôi bàn tay me tôi đã chai sần theo năm tháng. Gánh nặng cơm áo gạo tiền đã lấy đi tuổi thanh xuân của mẹ. 28 tuổi , mẹ tôi trở thành góa phụ, và tuổi thanh xuân của mẹ tôi trôi qua trên gánh hàng rong. Người đàn bà có 3 mặt con, đứa lên năm, đứa lên ba, đứa nằm ngã trong nôi, đã hết mình xoay xở để nuôi những đứa con thơ ngây ngày một khôn lớn. 16 năm rồi mẹ tôi chưa từng ăn Tết trong nhà. Những ngày Tết, mẹ tôi tranh thủ mua thêm hàng để bán. Mẹ nói với tôi : “Tết ít người bán hàng , mình tranh thủ mua thêm hàng bán có lời con ạ”. Nhưng thật ra mẹ  lo lắng vì Tết xong là đến kỳ 3 chị em tôi phải đóng học phí. Và tự trong sâu thẳm, mẹ không muốn ăn Tết ở nhà, vì nhìn thấy người ta hạnh phúc, mẹ tôi lại tủi thân, lủi thủi cô đơn một mình. Còn những ngày mưa, mẹ tôi rất sợ không bán được hàng. Nỗi lo của mẹ ngày càng tăng dần khi chị em tôi lớn lên. Ngoài việc học tập của chị em tôi, còn bao nhiêu khoản khác phải cần đến tiền: nào là quần áo, tiến học thêm, tiền ơn nghĩa (kỵ giỗ , cưới hỏi…) Mẹ tôi thường bảo rằng : “Đã sinh tụi bây trên cõi đời này, thì phải nuôi tụi bây khôn lớn, cực mấy mẹ cũng chịu được, chỉ mong bọn bây học lấy chữ nghĩa sau này tự nuôi thân”. Tôi thầm cám ơn mẹ rất nhiều. Nhờ đôi bàn tay của mẹ  mà chị em tôi được tiếp tục tới trường. Chị em tôi, không ai bảo ai, đứa nào cũng cố gắng học thật giỏi để mẹ tôi vui. Ngày tôi vào đại học, mẹ tôi suốt tuần liền không ngủ. Mẹ vui lắm, đi đâu cũng kể chuyện đó cho mọi người. Mọi người cùng chung niềm vui với mẹ và khâm phục mẹ nhiều lắm. Rồi khi em tôi đậu đại học  mẹ tôi vui hơn trúng só độc đắc. Mẹ mỉm cười thật mãn nguyện. Đó cũng là ngày Vu lan. Chúng tôi mua biếu mẹ xấp vải để may quần áo, mẹ tôi đã khóc và nói rằng : “Chỉ cần bọn bay học giỏi là đủ rồi, không cần quà gì cho mẹ cả”.

Vào một ngày, khi tôi áp đôi bàn tay mẹ lên má của mình, tôi chợt nhận ra là đôi bàn tay không cón như xưa nữa, đôi tay ngày nào giờ đã chai sần. Dấu thời gian đã hằn lên đôi tay mẹ. Từng ụ da dày, xương ngón tay của mẹ to bè – dấu vết của những gánh nặng đang nằm đó. Vai mẹ tôi đã lệch nghiêng về một bên, không còn như thời con gái, nhưng mẹ tôi cũng không buồn, mà chỉ bảo rằng : “ Bây cứ học đi, già rồi còn ai nhìn ngắm nữa mà lo”. Tôi còn nhớ ngày tôi đi thực tập, mẹ lo lắng cả đêm không ngủ, mẹ dặn dò tôi đủ thứ trên đời, nào là phải ăn uống nhiều, nào là phải mang tất mà ngủ kẻo lạnh chân, nào là không được đi chơi khuya, không được đàn đúm, hoang nghịch… Mẹ dặn tôi đến mấy lần như vậy. Khi tôi trở về giữa kỳ thực tập m nhìn mẹ gầy đi, tôi cố không khóc nhưng nước mắt cứ lưng tròng. Mẹ buồn vì thấy tôi gầy đi, tôi cũng buồn vì biết mẹ lo lắng nhiều cho tôi. Khi tôi hoàn thành tốt kỳ thực tập cảu mình, mẹ hạnh phúc khôn tả.

Mẹ là người phụ nữ đã nuôi 3 chị em tôi ăn học bằng chính tình yêu thương  nỗi cô đơn và đôi bàn tay chai sạn của mình. Hạnh phúc của chị em tôi ngày nay đêu từ gánh hàng rong của mẹ .

( Lớp Báo chí K27 , Khoa Ngữ văn , ĐHKH Huế )

(Visited 359 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Dương Thuỳ Uyên, Quan điểm

Comments (3)

Trackback URL | Comments RSS Feed

Sites That Link to this Post

  1. môi trường vĩ mô ảnh hưởng đến marketing | 20/06/2014
  1. Nguyễn đình Diệm says:

    Tôi rất xúc động với “GÁNH HÀNG RONG CỦA MẸ” Cuộc sống ngày xưa của mẹ tôi cũng như gánh hàng rong mẹ tôi Xin cãm ơn tác giả đã gợi lại ký ức một thời Ôi lóng Mew5 bao la…Xin cảm ơn tất cả Xin cảm ơn những người Mẹ Việt nam với tấm lòng từ vô lượng,bi,hỷ…vô lượng Xin chia xẻ với tác giả qua bài lục bát:
    VU LAN NHỚ MẠ
    Vu Lan nhớ mạ ta xưa
    Một đời gạo chợ mà bưa nhọc nhằn
    Đôi chân Mẹ chạy miếng ăn
    Đá mềm vai cứng vá chằm chuyển xoay

    Chuông xa ngân tiếng u hoài
    Vu lan gọi mạ canh dài ngẩn ngơ
    Hương trầm dâng mạ lòng thơ
    Nhớ vòng tay Mạ hai bờ con nương
    Tháng năm dâu biển vô thường
    Mạ ơi còn đó vấn vương tấc lòng
    Gm Nguyễn đình diệm Vu lan 2012 Tuy hòa

  2. Rong nho kho says:

    Have you ever thought about including a little bit more than just your articles?
    I mean, what you say is valuable and all.
    However think about if you added some great visuals or videos to
    give your posts more, “pop”! Your content is
    excellent but with images and clips, this blog could
    certainly be one of the most beneficial in its niche.
    Wonderful blog!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *