Mệt thì nghỉ

| 01/07/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 34 |  VÀ NGẪM NGHĨ

Thu Nguyệt met thi nghi

Ba tôi là nông dân của thời cái gàu, con trâu, nên ông dể dàng nói và thực hiện câu: “Mệt thì nghỉ”.

Hồi nhỏ, có lần ba dắt tôi đi dự cúng giỗ nhà một người bà con ở xa, phải lội bộ qua mấy xã. Giao cô con gái vừa được “vũ trang”kỹ lưỡng với cái nón tai bèo trẻ nít, đôi dép sạch không hạt bụi, bộ quần áo xúng xính cho ba, má tôi dặn: “Dắt con đi thì đi chậm chậm thôi, nhớ giùm là chân ông dài gấp tám lần chân con nhỏ…” Ba tôi cười : “Mệt thì nghỉ, có gì mà lo”.

Tôi sáu tuổi, lún cún vừa đi vùa chạy theo sải chân ba. Chưa ra khỏi làng tôi đã phải lượm sợi dây chuối bên đường xỏ hai chiếc dép gởi cho ba xách. Một đoạn nữa, tôi bắt đầu lẻo nhẻo: “Ba ơi, con mỏi cẳng”. Ba động viên: “Đi một hồi quen chân, hết mỏi”. Trời ạ, tôi biết đi đã năm năm, chân còn chưa quen với vụ đi sao? Mỏi là mỏi, quen sao được! Nhưng không dám cãi ba. Qua đến làng bên, tôi đổi ngữ: “Ba ơi ba, con mệt”. Ba rẽ vào một gốc cây: “Mệt thì nghĩ”. Hai cha con nghỉ đứng dưới gốc cây, nói chính xác hơn là không ai nghỉ, bởi ba có mệt đâu, còn tôi thì không nghỉ vì tay phải xoa hai cái cẳng. Suốt đoạn đường còn lại, ba vẫn chẳng chịu cõng tôi như hồi mấy năm trước. Tôi ấm ức, phụng phịu, cứ liên tục đòi nghỉ, và ba cứ kiên nhẫn điệp khúc “mệt thì nghỉ”. Đoạn đường như càng xa hơn, tỉ lệ thuận với số lần đòi nghỉ của tôi. Tôi bắt đầu ấn tượng cái câu “Mệt thì nghỉ”từ thuở ấy.

Việc đồng áng quanh năm vất vả. Tôi, Mụ bà nặn, quăng kèm theo cái cục làm biếng, bỏ không được nhưng chẳng thể trưng ra, bởi ba tôi là khắc tinh của chứng ấy. Mỗi lần cục làm biếng nổi lên, tôi than mệt, ba lại cho viên thuốc giải “Mệt thì nghỉ” để rồi sau đó…mần tiếp, không thể thoái thác. Uống riết ngán thuốc và cũng khôn ra, tôi không “bệnh”nữa, bắt đầu không “nghỉ”khi “mệt”nữa mà chỉ “nghỉ”khi nào xong việc. Ba tôi đã trị tiệt căn bệnh làm biếng của tôi thời niên thiếu bằng bài thuốc rất nhu hòa: “Mệt thì nghỉ” ấy.

Lớn lên xa nhà bon chen kiếm sống, có lắm lúc mệt nhưng chẳng thể nào nghỉ được. Thỉnh thoảng oải chuyện đời, tôi lại kiếm cớ ngoi về nhà, làm phụ việc gì đó với ba, cố tình than mệt để nghe ba nói câu “Mệt thì nghỉ”.

Ba khuất núi, tôi bắt đầu vào cái tuổi hay mệt và muốn nghỉ như thuở còn thơ-dẫu bây giờ cái mệt thẳm sâu hơn, cái nghỉ cũng không đơn giản chỉ là “dừng một chút”. Tôi thật sự thấm mệt và thiệt lòng muốn nghỉ, nhưng chẳng hiểu sao cái câu “mệt thì nghỉ” của ba, tôi vẫn không làm được. Ba ra đi mà chẳng gia truyền phương thuốc ấy lại cho con, để bây giờ con cứ loay hoay tìm không ra thuốc!

Mệt mà không thể nghỉ,tại sao? Chớ đổ thừa cho hoàncảnh này kia đó nọ, thật ra, bởi mình chưa “biết”mệt đấy thôi. Vọng tưởng, đắm tham tầng tầng lớp lớp. Phải biết cho thấu đáo, tường tận “bệnh”của mình thì mới mong tìm phương thuốc chữa.

Đêm qua, tôi mơ thấy ba tôi đứng mỉm cười bên một bóng mát ven đường, tay xách đôi dép thời thơ bé của tôi, ba nói nhẹ nhàng : “Mệt thì nghỉ”. Giật mình tỉnh giấc, tôi bước ra bàn Phật, tần ngần đứng ngắm nhìn bức tượng Tổ Bồ Đề Đạt Ma quảy một chiếc dép trên vai. Lần đầu tiên tôi thấy bức tượng dường như phảng phất nụ cười. Trở vào phòng làm việc, bật màn hình máy tính, tôi đánh vào chương trình bảo vệ màn hình cho máy 3 chữ MỆT THÌ NGHỈ , định chế độ 5 phút rồi ngồi chờ. Máy nghỉ, 5 phút màn hình lại bật lên ba chữ MỆT THÌ NGHỈ quay quay..Nghỉ mà không nghỉ!!!

Không thể chẳng tự cười mình. Tôi đi ngủ và mong mơ tiếp gặp ba, tôi sẽ xin lại ba cả hai chiếc dép. Chẳng thể mang, không dám quảy, chỉ để thỉnh thoảng ngắm nhìn thay câu nhắc “mệt thì nghỉ”mà thôi.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 34 | Thu Nguyệt

(Visited 190 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Quan điểm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *