Thư gửi con

| 28/06/2012 | 0 Comments

THÁI KIM LAN | Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo 9Thu Gui Con

Thư gửi con

Trong máy bay, ngày 19-10-89

Muenchen Frankfurt

Bé con thương yêu nhất của mẹ,

May quá, mặc dù đi trể đến thế mà mẹ vẫn còn bắt kịp được máy bay! Giờ thì mẹ đang ngồi trong tàu bay và đợi nó cất cánh.

Ngồi đây, gọn ghẽ trật tự trong ghế, trong đầu mẹ, thành phố Munich hiện ra một lần nữa với sắc màu vàng rực, nắng thu chiếu lóng lánh, biến hoá tất cả lá cây thành vàng với vẻ lộng lẫy mùa thu. Nhưng trong tim mẹ thì con – từ đầu đến popo – bụng chân thật đang sát gần bên mẹ. Tai mẹ còn đầy giọng nói của con, mắt mẹ còn nhìn thấy vành môi mếu máo của con với vệt nước mắt chảy quanh và hơn lúc nào, giờ đây vòng tay của mẹ bỗng thèm muốn ôm chặt con vào trong lòng, vuốt ve con, nựng nịu con, phủ đầy gương mặt của con bằng nghìn cái hôn.

Con thương yêu của mẹ, con ơi, con có biết là sự xa cách chỉ có thể làm tăng thêm, làm mạnh thêm tình yêu của hai mẹ con mình không? Nếu hai mẹ con mình luôn luôn nhớ đến nhau và làm tốt công việc của mỗi người; nếu ở trường con cứ tiếp tục vui thích làm bài tập giỏi, đẹp; và nếu ở Huế, mẹ có thể giúp triển khai những công việc có ý nghĩa, và trong lúc làm việc, mẹ con mình luôn luôn nhớ đến nhau, nghĩ đến nhau, như thể mẹ đang ngồi bên cạnh con, cùng làm bài tập với con, đang vuốt tóc con, như thể con đang ở bên cạnh mẹ, như thể tay của con nằm gọn trong tay mẹ, thì chúng ta luôn luôn ở sát bên nhau, không xa nhau tí nào, chúng ta nhìn nhau thật sâu trong tim của nhau, chúng ta là MỘT trong bụng của nhau, như một lần con đã nằm trong bụng của mẹ vậy. Ồ, mà con còn biết rõ bụng mẹ còn hơn là mẹ nữa kia, vì con đã nằm trong đó những 9 tháng, phải không nào? Nì, con có biết là cái bụng mẹ bây giờ đang rên rỉ đòi con không. Không phải vì mẹ đau bụng đâu nhé mà vì cái bụng hắn kêu con và đập thùng thình réo con đó. Mẹ tin là con có thể cảm thấy được trong giây phút này mẹ đang cảm nhận điều chỉ trong cái bụng mẹ. Con ơi, trong khoảng thời gian mẹ vắng nhà, hai mẹ con mình nói chuyện với nhau từ cái BỤNG này sang cái BỤNG kia nhé, con nhé. Mình chơi trò chơi NGHE BỤNG nói với nhau! A, trò chơi này hay lắm đó, vui lắm đó, phải không nào?

Con ơi, con nhớ chăm chỉ và ngoan như từ trước đến chừ nghe. Hãy đi với Nil đến bác sĩ răng. Hãy chạy giày trượt với nhau trong công viên khi trời đẹp, và nhớ nhặt cho mama vài cái lá đẹp và cất giữ chúng cho mẹ đến khi mẹ về nhé. Vào một ngày thu vàng đẹp như hôm nay, mẹ tiếc ghê không đi dạo với con. Mẹ thích mùa thu lắm, vậy con nhớ vui thích hưởng mùa thu giùm cho mẹ, khi mẹ trở về mẹ sẽ lấy nó từ trong mắt của con đó nghe.

Con đã mệt vì đọc thư chưa? Vậy thì mẹ dừng bây giờ nhé!

Nhiều hôn! Hôn nhiều! Nhiều hôn! Hôn nhiều!

Mẹ yêu con
 

*Ghi chú: “Thư gửi con” được viết (bằng tiếng Đức) trên máy bay trong những lần đi Việt Nam đầu tiên không đem theo bé Mai Lan. Lần mẹ con xa nhau đầu tiên, Mai Lan đã biết đọc, nên thư được viết trong chuyến bay ngắn từ Munich đến Frankfurt cho con. Thư viết vội vã để kịp gửi ngay khi xuống phi trường Frankfurt đợi chuyến tàu bay tiếp về Việt Nam, như thế ngày hôm sau thư đã đón được Mai Lan khi đi học về trong ngày đầu tiên xa mẹ. Từ đó trở thành một thông lệ “viết thư cho con” trong những chuyến bay xa, viết nhanh để con được đọc ngay sau một đêm không thấy mẹ. Những dòng chữ hối hả thăm con để con bớt sợ lúc xa cách, để con học được sự xa cách nhau không làm đau, không làm nhớ, làm buồn thái quá, để con cảm nghiệm được tình thương và nhất là lòng tin tưởng lẫn nhau trong khi xa cách. Chúng đã được viết trong nỗi thôi thúc thương con một cách bộc phát, có thể nói không suy nghĩ, vô thức vô niệm giữa hai chuyến bay, giữa hai đầu múi giờ của trái đất.

 Chúng hầu như đã bị bỏ quên nếu không có một hạnh ngô cảm thức qua tập Nghi thức bước đầu tu tập đại định Lăng Nghiêm do ngài bổn sư của Mai Lan soạn, chú giải, mới đây trao tặng cho tôi. Tôi mở kinh ra đọc trên chuyến bay trở lại Munich năm nay và kinh ngạc khi đọc đến câu: “Niệm Phật là nhớ và niệm hồng danh của Phật theo như viên thông của Đức Đại Thế Chí đã tu chứng. Ngài nói khi thưa Phật về viên thông của ngài như sau: “Nếu con nhớ mẹ như mẹ nhớ con thì đời nào mẹ con cũng gặp nhau. Nên tâm chúng sinh nhớ Phật niệm Phật thì hiện tại vị lai quyết định thấy Phật, cách Phật không xa…” Về sự “thấy Phật, cách Phật không xa” mà Đức Đại Thế Chí nói, thì chính là Phật đã dạy trong Quán kinh rằng: “Khi tâm chúng sinh tưởng nhớ đến Phật thì tâm ấy là Phật, tâm ấy làm Phật” (Nghi thức bước đầu tu tập đại định Lăng Nghiêm, tỳ kheo Trí Quang soạn, tr. 63/64).Mỗi chữ là mỗi sững sốt, bàng hoàng, vui mừng đến chảy nước mắt.

 

(Visited 57 times, 1 visits today)

Category: Quan điểm, Thái Kim Lan

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *