Ai cũng có một ngày như thế

| 05/02/2015 | 0 Comments

THƠ | TRẦN BỈ NGẠN

Có một ngày con mắt như không gian mở khắp

Tôi ở đâu, mùa vĩnh cửu bắt đầu

Thơ thẩn đi nhìn trần gian hoa trái

Đời rất sâu và tình cũng rất sâu

 

Có một ngày con mắt không còn khép lại

Con ngươi làm bằng ánh sáng thuở hồng hoang

Tuổi chưa sanh nên mãi là thơ dại

Tắm nơi đây nguồn mọi vật huy hoàng

 

Có một ngày hôn lên mi mắt

Của bình minh tất cả những trước sau

Lòng im lặng như trần gian đang nở

Dung nhan ơi muôn thuở đọng không màu

 

Có một ngày có trong tay tất cả

Mây tại trời xanh nước tại bình (1)

Đời không còn bước lui hay bước tới

Sáu giác quan là thế giới kim cương

ai-cung-co-mot-ngay

 

 

 

 

 

Có một ngày chúng ta nhận ra nhau

Cả đất trời con người không qua danh tướng

Hãy gọi mỗi sự vật là tình yêu như ánh sáng

Bất động là một vị vĩnh viễn của thời gian

Có một ngày chung cho tất cả

Như hai tấm gương đối mặt cùng nhau

Không ngăn che vì không còn khoảng giữa

Tất cả nhìn nhau mùa vũ trụ hội hè

Có một ngày đời quá chừng giản dị

Khoảnh khắc đầu tiên gặp lại bước cuối cùng

Mỗi sự vật là vòng tròn vô chung thủy

Có một người ca hát cuộc thong dong.

 

  1. Mây tại trời xanh nước tại bình”: câu chỉ dạy của Thiền sư Dược Sơn Duy Nghiễm (751-843) cho Thái thú Lý Cao.
(Visited 130 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Thơ, Trần Bỉ Ngạn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *