Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 22| Thơ"/>

Thơ Huyền Không

| 21/11/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 22| Thơ

LTS: Huyền Không (Hòa thượng Thích Mẫn Giác, 1929-2006), tác giả của nhiều tập thơ.: Không Bến Hạn, Hương Trần Gian, Không Gian Thành Chiếc Áo, Kẻ Lữ Hành, Cô Độc, Mây Trắng Thong Dong…để lại ấn tượng lớn trong lòng người yêu thi ca, nhiều bài thơ được phổ nhạc. Tưởng niệm thi sĩ tài hoa luôn nặng lòng với quê hương Việt, VHPG trân trọng giới thiệu đến bạn đọc ba bài thơ nhỏ, trích từ tập Mây Trắng Thong Dong.  

Tho Huyen Khong

 NHẤT HẠNH TẶNG HUYỀN KHÔNG

(Lời bạt trong tập thơ Mây Trắng Thong Dong)

ĐÊM NAY TRÒN TRĂNG

Giấy thơm                                                      một mặt trời đang ngụp lặn ngoài kia

mang mang kho huyền sử                          kính như mắt đỏ

ly nước xanh                                                  ống kính tôi thu hình tiền sử

cười nét mắt thủy tinh                                  then cửa đã vừa bỏ lỏng

đã cao vươn từng lớp sóng bạc đầu            vạn kiếp xưa từng gài nẻo tương lai

và tảng đá lạnh                                               sáng nay lôi ra, bên rừng chim hót

gối sương mù                                                  em thoát về

đỉnh cao gió hú                                               trên ngõ biếc

tôi thức dậy chót lưỡi tê                                những búp tay, chồi non, nụ hoa đọt mướp

hạt sương ngọn cỏ trời khuya                       níu không gian

bỗng ánh sáng xuyên ngang                        bàn tay

lưỡi gươm lóe                                                 bàn tay nâng chiếc đũa người nghệ sỉ tài ba

chớp giật                                                        lùa vũ trụ âm thanh

những đám mây chạy mau                         về ngưng tụ

phương đông giục giã tiếng kèn                vào đêm không tịch tịnh

chiếc áo tơi năm nào                                    chói!

gió đuổi lá bay…                                            lần đầu tiên đôi mắt trẻ thơ vào đời

nét bút xanh                                                  nụ cười trong mắt

màu nâu                                                                      bà mẹ quê

Trên cành tay nám màu sương gió                         củ hành búi tóc

Màu nâu                                                                      lá tre chiều gom đốt

Trên đồng ruộng năm nào mồ hôi tưới lúa           không gian um khói ấm

giớ phút này tinh cầu luân lạc giữa trời cao          Bụt cười sau mây hiền dịu

lay chuyển cánh chim bằng                                     đêm nay tròn trăng.

không gian từng vũng

tóe tung nổ vỡ                                   

(Visited 843 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Huyền Không, Nhất Hạnh, Thơ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *