Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 24 | Thơ"/>

Tứ tuyệt hoa

| 30/12/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 24 | Thơ

Nguyễn Đông Nhật  TỨ TUYỆT HOA | Nguyễn Thuyên    ĐÊM

Tu tuyệt hoa

TỨ TUYỆT HOA

Mai

Nén mãi thân gầy trong giá lạnh
Phút giây bừng mộng ấm trời xanh
Hỏi ngàn xuân ý xây đời biếc
Ai đến mùa trôi giữa ánh vàng

 Cúc

Tận cùng, trước cửa chiều Đông tới
Còn gửi mùa sang nụ ấm tươi
Ai thức riêng đời quên giấc nhớ
Xưa – Sau còn thoảng bóng mây cười,

 Lan

Lạc giữa ngàn tươi một sắc thầm
Nép cười e ấp dáng trinh băng
Thềm ai nghiêng nữa màu trăng lạnh
Ngân thấm qua hồn vạn cổ tan,

 Đào

Thổi tự năm qua gợn thoáng hồng
Sắc như còn thấm lạnh hơi Đông
Ai chìm nữa giấc hoàng lương mộng
Lắng tiếng chuông nào vọng bến sông.

Nguyễn Đông Nhật

 

ĐÊM

Đêm là bến thuyền xưa không gió phủ

Mây là thơ câu chữ nổi bâng quơ

Trăng là gương soi hư ảnh khạo khờ

Sao là sương rơi tỉnh giấc tàn thu

Trên đồng rơm hăm hở người săn thú

Không cung tên đuổi chụp bóng ma mình

Hồn đã bán, rẻ rúng từng hào trinh

Thân hao hợt khôn nên lời tự thú

Đêm triền miên tham vọng ụt chim cú

Ám ảnh đời quăng quay quắt cuồng điên

Hạnh phúc là tròn giọt nước tự nhiên

Nhẹ rồi tan chan hòa vào biển cũ

Áo bụi mê bên triền sông ngồi rũ

Ngủ chiêm bao mơ một giấc tử sinh

Đêm rồi đây không còn thấy nhục vinh

Đêm phục sinh, nắng mưa là cảnh phụ.

Nguyễn Thuyên

(Visited 77 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Nguyễn Đông Nhật, Nguyễn Thuyên, Thơ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *