Ám ảnh một giấc mơ

| 11/12/2015 | 0 Comments

Truyện ngắn | Nguyên QuânAm-anh-giac-mo

Con sóc nâu nhỏ mở to đôi mắt nhìn. Nó tò mò quan sát một sinh vật chưa từng thấy trong khu rừng nguyên sinh hoang sơ này. Từ sáng xóm bầu trời còn vẫn đục màu sương, nó đã thấy con vật lạ lùng kia leo từ chân núi lên, dáng vẻ phờ phạc, kiệt lực…

Con vật lạ lùng đứng thẳng thân hình đi bằng hai chân, cứ lắc lư tiến về phía sóc nâu, nhưng vừa đến dưới gốc cây nơi con sóc đang chơi đùa thì con vật ấy ngã vật xuống, đôi mắt dại hẳn ra. Con sóc nâu ngừng gậm nhấm hạt dẻ,tò mò lên tiếng hỏi:

-Anh là ai?

Con vật đi bằng hai chân nhướng mắt lên nhìn, thì thào:

-Ta là con người…người đi tìm Dó.

Sóc nâu bật cười khúc khích:

-À! Con người, ta biết. Nhưng gió ở nơi nào chẳng có, sao lại phải lặn lội lên tận chốn rừng thiêng nước độc này?

Hắn cũng nhếch mép cười, nụ cười âm trầm, buồn nản.

-Gió đây không phải thứ gió tự do phiêu du trên bầu trời, mà là một loại cây, trong cây dó có trầm, ta là người tìm trầm.

Con sóc nâu nhỏ ngạc nhiên hỏi tiếp:

-Trầm là thứ gì nhỉ, ăn có ngon bằng hạt dẻ không?

Hắn gục gặt cái đầu bù rối:

-Trầm rất đắng, ăn không được, uống cũng không. Nhưng có thể đem lại ấm no, hạnh phúc.

Con sóc lạ lùng hỏi:

-No ấm thì ta biết, còn hạnh phúc là thứ gì, ăn có được không?

Lần này hắn lắc đầu:

-Hạnh phúc không to, chẳng nhỏ, chẳng nhìn thấy, cũng chẳng nắm bắt được, ăn lại càng không thể. Vậy mà loài người ai cũng tham vọng làm chủ nó…Chính vì vậy nên ta phải trèo đèo, lội suối bất kể khốn khó, ốm đau, thậm chí cả cái chết để đi tìm.

-Vậy anh đã tìm thấy chưa?

-Chưa! Chưa bao giờ…

Hắn nhíu mày, trong đôi mắt thoáng hiện một tia sáng vô cùng huyễn hoặc rồi vụt tắt.

Chỉ cần một thoáng chớp thế thôi, bản năng nguyên sơ của loài hoang thú đã cho phép con sóc nhận biết nỗi khát khao đang dày vò con người kia, cái hạnh phúc cần thiết thật sự, chứ không phải cái bóng hư huyễn mà con người cứ mải mê truy tìm.

Hắn có một vợ, hai đứa con. Chỉ thất cơ lỡ vận, thời thế không thuận, nên bao nhiêu năm sống ngụ cư ở cái thành phố nhỏ trên dải đất miền Trung khốn khó này là bấy nhiêu năm chồng một chiếc xe đạp thô cọc cạch, ẻo uột là thứ nghề thời vụ của những kẻ vô tình trở thành thất nghiệp như hắn, vợ một gánh hàng quà dăm bảy cái bánh, cái kẹo bán rong dọc chơ. Nhưng cũng không thể yên phận bởi hai cái nghề vớ vẩn, bần cùng ấy mà cứ càng ngày càng bị cạnh tranh quyết liệt trong cái thành phố đầy những con người vì thiên tai, hạn hán thất bát mùa màng từ các vùng ngoại vi đổ vào ngày càng nhiều. Không thể cung ứng nỗi cho mấy đứa con mỗi ngày mỗi lớn, mỗi thêm nhu cầu ăn học. Dĩ nhiên “cùng tất phải biến”. Hắn quyết định bán tống bán tháo chiếc xe, rồi theo mấy thằng bạn cùng cảnh ngộ vác ba lô đi trầm. Bán xe được một ít tiền, vội sắm sửa đồ nghề, cơm gạo. Đong đầy một cái ba lô nặng hơn phân nửa trọng lượng cơ thể…Và rồi ngày này qua tháng khác hắn trèo đèo lội suối đi tìm trầm. Lòng cứ tự nhủ lòng. Chỉ có sự sang trọng đắt đỏ từ vết đau của loài thực vật mới mong thay đổi, chuyển kiếp cho nếp sống vạ vật khốn khổ của gia đình hắn.

Oái oăm thay! Vận may chừng như luôn ngoảnh mặt quay lưng với hắn. Một năm, rồi ba bốn năm ôm giấc mộng đổi đời, hắn lang thang khắp mọi miền rừng thiêng, nước độc. Nếm trải những cơn sốt rét rừng đến khô kiệt máu, những khát đói dày vò đầy ác mộng. Mỗi lần hắn mang chiếc gùi nặng trĩu lên vai, là mang theo nào hy vọng, ước mơ vả cả nỗi nhớ vợ, thương con. Để rồi khi trở về trong sự thất bại lại sợ hãi, xác xơ tuyệt vọng… Rồi cứ thề với lòng liều một chuyến này là chuyến cuối. Nhưng khi về nhà được vài ba hôm, phải đối diện với cái sống thực đầy phủ phàng của sự nghèo túng, nợ nần, gẫm lại còn bi đát khủng khiếp hơn thập bội những cơn sốt, những hiểm nguy của rừng. Nên hắn cứ phải tiếp tục mơ, tiếp tục đi…cứ thế cho đến… lúc này.

Âm giọng hắn trầm buồn, u uất. Trên cành cây cao, con sóc nâu nhỏ bất chợt rùng mình, đánh rơi những giọt nước mắt. Điều mà Thượng Đế không hề ban cho loài hoang thú.

Sóc bắt đầu hoài nghi bài học đầu tiên về luật sinh tồn ở rừng, do tổ tiên xa thẳm truyền lại, mà mẹ nó đã dạy ngay khi nó vừa mở mắt chào đời…Có thật đúng không nhỉ? Mẹ nó dạy rằng:

Loài người là một sinh vật bất thường tính. Vừa thông minh khôn ngoan vừa u mê khờ khạo. Vừa rất hữu tình, thánh thiện vừa tuyệt tình, ác độc. Con người tiến hóa rất nhanh, đã đi được bằng hai chân, đã thoát ly bản năng nên không thể lường trước sự đổi thay nhanh chóng trong tâm tưởng họ. Con lỡ có gặp loài người thì phải giữ cho mình một khoảng cách an toàn. Có khoảng cách an toàn ấy, con mới nhận diện được cái Bản Thiện của con người… “Mẹ nó dạy thế, và trước kia con sóc chưa từng thấy loài người, nó hoàn toàn tin vào lời mẹ dạy. Còn bây giờ…

-Sóc ơi! Sao cứ đứng trên cao mà nói chuyện với ta thế?

-Tại tôi sợ con người.

Hắn cười, nụ cười thật dễ dàng, dễ thương.

-Tại sao phải sợ. Con người chậm chạp, yếu đuối lại biết phân biệt điều thiện ác, chứ không như loài dã thú chỉ sống dựa vào bản năng.

-Vậy anh là người thiện hay người ác?

Hắn phân vân một lúc khá lâu mới trả lời:

-Ta cũng chẳng biết, nhưng có lẽ ta hay bất cứ con người nào cũng muốn làm người lương thiện. Mà chắc chắn ta là người hiền rồi, bởi ta vẫn thường đọc sách thánh hiền và lúc mẹ ta còn sinh thời, lúc nào bà cũng dạy ta phải biết thương yêu tha nhân.

Con sóc suy diễn những gì thằng người vừa nói bằng chất giọng chân thực. Nó phán quyết rằng loài người không đáng sợ như mẹ nó dặn dò:

-Con người không móng vuốt sắc nhọn nhưng đáng sợ hơn loài dã thú rất nhiều. Với họ cái no chẳng phải là cái đủ như chúng ta…

Trên đôi mắt lởn vởn cái chết của hắn ứa ra hai dòng nước mắt.

-Sóc biết không, ta còn biết yêu sự hùng vĩ của núi, sự trầm mặc u uyên của rừng, cái trong khiết thuần nhiên của suối và cả sự ngây thơ hồn nhiên của sóc…

Giọng điệu hắn trầm bổng du dương như tiếng lá rừng xào xạc trong gió, như tiếng róc rách của ngọn suối đầu nguồn, khiến chú sóc nâu mê đắm. Nó nghiêng mình kính cẩn trước sự rao giảng về cái thiện từ một sinh vật đã tiến hóa gần vượt quyền của tạo hóa. Âm thanh rao giảng từ đôi môi nứt nẻ của hắn nhỏ dần…nhỏ dần…nhỏ dần…Con sóc cúi sát gần hơn cố lắng nghe từng lời, từng chữ…Vụt! nhanh như chớp hắn tóm gọn con sóc khờ khạo trong năm ngón tay gầy trơ xương. Con sóc nâu dãy dụa, kêu lên thảng thốt

-Tại sao…Tôi đã tin…

Đôi mắt mờ đục tưởng như đang dãy chết vút mở căng ra, tiếng nói thằng người bỗng dưng đanh lại:

-Năm hôm rồi! Đúng năm hôm ta bị lạc rừng. phải nhai lá chua, cỏ chát để được sống. Bây giờ bắt được chú mi rồi, chắc chắn ta có một bữa no lòng.

Sóc nâu định van xin, nó chưa kịp mở miệng thì chợt nhìn thấy trong đôi mắt đang mở lớn của thằng người nháng lên một ngọn lửa hừng hực sự thèm khát vượt trội hơn tất cả những sự thèm khát thường tình của loài thú hoang. Con sóc nâu biết chắc điều gì sẽ đến, nên nó im lặng, sự lặng im cần thiết để nghe được âm giọng khàn đục nghèn nghẹn vọng ra từ trái tim thằng người.

-Có một điều bản năng hoang dã không thể cho mi biết, loài người không bao giờ cảm nhận được cái gì là hạnh phúc ngoài lòng tham muốn, sự khát khao… bây giờ ta đang thèm khát tột độ. Đừng van cầu gì nữa, ta bắt buộc phải ăn thịt mi để có đủ hơi sức trở về, về nơi có vợ con ta ngày đêm hy vọng, trông ngóng mỏi mòn…

Ánh mắt đỏ rực của hắn nhìn thẳng vào đôi mắt thất thần của con sóc. Mắt người và mắt thú dính chồng chéo lên nhau. Gió trên cao vẫn thổi, trên những tán cây rừng lá vẫn lao xao. Không hề biết chuyện gì đang xảy ra. Thời gian vẫn cứ trôi, dòng đời vẫn cứ chảy và tôi vẫn bị ám ảnh bởi một cơn ác mộng từ buổi ấy. ■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 93

(Visited 239 times, 2 visits today)

Tags: , ,

Category: Nguyên Quân, Truyện Ngắn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com