Chiều bình yên

| 30/04/2015 | 0 Comments

HUỆ MINH chieu-binh-yen

Chiều!

Đường phố đông nghịt người. Người đi xe máy, người đi xe đạp, người đi bộ, người đi trên vĩa hè, ngồi trong những quán bia, tiệm cà phê… Người ngập tràn! Họ cũng như Bân, chắc có một cuộc đời với nhiều khúc mắc riêng tư: Mơ ước tương lai, ưu tư quá khứ và ráng sức vì hiện tại. Bân nhìn thấy mình trong họ. Cứ ra phố, đẩy cái cân điện tử như chiếc xe nôi lang thang khắp nơi là cô thấy lòng mình ấm áp hơn. Chao ôi! Những cái lưng cui cúi, những cái mặt sung mãn có, mệt mỏi có, mà rầu rĩ ủ ê cũng có cứ vùn vụt trôi qua trước mặt Bân, bận rôn, đăm chiêu. Nhiều lúc cô tò mò không biết nên xếp mình vào loại gương mặt nào. Mà hình như nó chẳng thuộc loại nào thì phải . Khuôn mặt Bân không vui cũng không buồn, không háo hức cũng chẳng thờ ơ. Bất giác, cô cất giọng mời chào một bà trung niên đang ve vẩy cái túi sặc sỡ đi bộ bên cạnh:

– Bác ơi ! Cân sức khỏe đây! Bác để cháu cân xem nhé!Hình như bác gầy đi thì phải! Bác không nhớ lần trước cháu cũng cân cho bác à?- Bân noi và bước nhanh theo bà ta.

– Thôi, tôi đang bận! Rõ vớ vẫn! Đã bao giờ tôi cân kẹo gì đâu! Lắm chuyện quá!

Bân chậm lại, đưa nhanh mắt sang hai bên. Mọi người vẫn mải mê bước. Suốt ngày nay cô mới kiếm hơn được chục ngàn. Còn ăn tối, tiền trọ…” ít quá! Chưa đủ mua cho cu Đức cuốn sách toán Bồi dưỡng lớp Ba”. Bần thần, Bân bỗng ao ước tự nhiên mọi người trên phố dừng lại, tất thảy rút khỏi túi 1000 đồng và lần lượt trèo lên mặt cân của cô. Bân sẽ thao tác việc đo chiều cao cho họ thật nhanh rồi cầm lấy 1000 hãnh diện bỏ vào cái túi nhỏ bên hông: “Nếu vậy có lẽ đến 10 giờ đêm vẫn chưa xong! Quãng phố này hơi dài, người thì dày đặc. Bao nhiêu người không kịp về đón con, mua đồ ăn làm bữa cơm chiều…khó nhỉ? Mà quả thế thật thì hôm nay mình vớ bẫm! Trăm ngàn, Không ! phải hơn thế nhiều! Chà!”

Xẹt…Rầm…

– Đồ ngu di dứng kiểu gì thế?

– Ơ…Xin lỗi! Bân hốt hoảng, mặt cô tái mét nhìn chiếc xe đổ xuống đè cái chân bẹp dí. Người đàn ông chân bị kẹt duới xe, tay chống xuống đường, mặt nhăn nhó nhưng vẫn kịp rủa Bân thêm một câu nữa.

Đám đông dồn lại, tiếng còi xe inh ỏi. Vài người ở gần nhanh nhẹn đỡ chiếc xe cho người đàn ông rút chân ra. May quá anh ta không làm sao. Đèn, xi nhan trước vỡ tan, yếm xe rách toạc một mảng lớn. Đầu xe vẹo qua một bên với những vết xước dài, hẳn rõ. Có ai đó kéo Bân đứng dậy. Đám đông xôn xao bàn tán:

– Tèo rồi, Cái xe này bán bây giờ cũng mất đứt vài triệu. Xe mới đấy!

– Nào, xe trước đi thôi! Ơ kìa cái ông này! Từ từ đã nào! Để rồi tránh sang một tí! Làm gì mà cuống lên thế?

– …

Dòng người tiếp tục chạy đi. Chẳng ai để ý đến Bân đứng thu lu cạnh cái cân dúm dó. Cô thấy tay trái tê điếng, mỏi nhừ. Mắt rơm rớm. Bân cúi nhìn chăm chăm đôi chân bụi bặm của mình run rẩy.

– Còn đứng đấy à!- Tiếng anh ta gắt gỏng- Hôm nay là ngày gì vậy ? Đi với tôi nhanh lên!

Anh ta tập tểnh dắt xe, đầu không ngoảnh lại. Bân lủi thủi lôi cái cân đi theo, tâm trí bấn loạn: “tiền đâu trả anh ta? Mấy ngàn trong túi với hơn trăm ngàn dành dụm được định cuối tháng về mua cho cu Đức bộ sách giáo khoa và nộp tiền xây dựng cho nhà trường chắc gì đủ! Xe anh đẹp thế kia? Từ đây về nhà trọ còn xa lắm. Sao tay mình đau thế này? Cầu trời chỉ bong gân chú đừng sai khớp. Cái cân thế là hỏng, trăm ngàn chưa chắc đủ để làm lại.”

– Chào ông chủ! – Tiếng anh ta vang lên, lôi Bân tuột về thực tại.

– Anh Biên! – Ồ xe sao thế? Vào đây đã!

– Mình vội lắm! Chín giờ tối nay có cuộc gặp với mấy tay Thụy Điển làm môt số công việc để tuần tới ký hợp đồng. Cậu giúp mình thay ngay cái yếm, chữa cái đèn và xem xi nhan luôn. Còn đâu hôm khác sửa tiếp. A, mang cái cân đi hàn lại được không?

– Xong ngay thôi! Anh uống gì nhé?

– Cám ơn! Cậu cứ mặc mình! Anh ta vừa nói vừa kéo cái ghế cho Bân

– Ngồi đi!

– Dạ! cô rụt rè – Tôi…

*   *   *

Xẫm tối, phố đã lên đèn. Mảnh trăng như bị ai cắn mất một miếng to tướng hiện ra sượng sùng, nhạt nhẻo. Lúc này, Bân thực sự hoang mang. Xe sắp sửa xong, cái cân cũng đã được mang về để ngay trước mặt. Tay trái đau quá, hình như chỗ ngón tay cái bắt đầu sưng to, nóng rực. Còn tay phải đang mân mê mấy ngàn lẻ trong túi nhỏ thì ướt đẫm mồ hôi lành lạnh. Đã mấy lần cô định cất lời xin anh ta mà như hụt hơi. Bên cạnh, anh ta hút thuốc liên tục, chừng sốt ruột lắm. Bỗng nhiên cô thấy tủi thân, thật họa vô đơn chí, cô sai rành rành ra đấy, nếu anh ta cứ găng lên thì sao? Hay cô đành gân mặt lên thật đanh đá, qúa quắt xem nào?Lên Hà Nội cân đượ 3 tháng, về nhà 4 lần vẫn chưa nguôi nhớ con, thèm ngửi cái mùi hương đặc biệt của vùng quê nơi cô sinh ra và thầm lặng lớn lên. Đó là cái mùi hoa trái bốn mùa,của ruộng đồng, của dòng sông Hồng đỏ rực phù sa hòa quyện. Ở đây, môt bát phở bình dân giá bảy nghìn, bằng bửa trưa của cả gia đình Bân. Nếu khéo léo thì Minh – chồng cô được một chén rượu nhỏ với đĩa mồi xinh xinh, vui vẻ hào hứng. Mả thực ra, ở quê làm gì ra chục ngàn mỗi ngày? Vợ chồng có hai sào ruộng khoán. Vụ chiêm vừa rồi thu được khoảng 6 tạ lúa thô, nộp gần hai chục khoán vừa quỷ vừa thuế cho thôn, cho hợp tác xã, cho huyện, trừ chi phí phân gio giống vốn, thuốc trừ sâu… hết hai tạ sáu, còn lại khoảng hơn ba tạ. Giá thóc hai tư, được hơn tám trăm ngàn đồng. Tình ra công không được năm ngàn. Giỗ chạp, cưới xinh công to việc nhỏ trong làngm họ hàng nội ngoại, rồi con ốm đau, sài đẹn…tất tật trông vào món tiền cỏn con đó. Còn ăn phải tự mà kiếm ngoài, chăn lợn, nuôi gà hay chợ búa nhì nhằng gì cũng được. Chính vì thế, nên cứ hết mùa màng là Bân nghĩ ngay đến việc đi làm ăn xa kiếm đồng rau cỏ, mua cho con cái áo mới hay sắm sửa thứ gì đó trong nhà. Sắp khai giảng rồi, cu Đức cần có sách vở, tiền đóng góp đầu năm. Bân không muốn cho con mình thua kém bạn bè.Minh thì không được khỏe, chẳng làm gì nặng nhọc ngoài chăm con lợn, cái ao cá gần một sào.Thế cũng vất vả lắm rồi. Cô định chỉ cân dăm ba tháng nữa để lấy tiền về khoan cái giếng. Ao thả cá con, suốt ngày phải cắt cỏ, đổ phân chuồng, bẩn lắm nên mỗi ngày Minh phải gánh nước nhờ hàng xóm mới đủ dùng. Phiền một nổi, đi cân bây giờ chẳng được là bao. Cách đây vài năm, nhà Tam bên xóm Bắc nghĩ ra cái nghể này. Có ngày kiếm được cả hai trăm ngàn, bằng gần tạ thóc, nghĩa là bằng cả sào lúa một vụ. Nửa năm sau, nhà Tam mua ti vi, rồi không lâu nữa thì xây nhà ba tầng. Cả làng chẳng hiểu vộ chồng Tam làm gì mà giàu nhanh đến thế. Chỉ thấy họ đi đâu hàng tháng mới về, cầm theo một cục tiền, xây trát mua sắm. Về sau vợ Tam mới hé cho anh em ruột thịt cách thức làm ăn bí mật đó. Những cái cân điện tử được rối rit sắm về và tung đi Hải Phòng, Hà Nội, di cư và tận Saigon. Rồi đến họ hàng anh em nhà Tam khá giả. Cả làng được dịp xôn xao, nhiều người nháo lên, cùng đi mua cân và hy vọng mình sẽ làm được điều đó. Đến giờ làng Vinh của Bân có đến hàng trăm cái cân cả thảy. Người làng Vinh có mặt khắp nơi: Miền Nam, Miền Đông Nam bộ, vùng Đồng Tháp, Vĩnh Long. Cho đến Hà Nội, Quảng Ninh, rồi các thị xã lớn. Hà Nội thì nhan nhản, đi một ngày Bân gặp cả chục người lang thang khắp ba sáu phố phường. Chạm mặt nhau, cười một tiếng, hỏi một câu và ai lại đi đường ấy. Mà lạ, người đi cân đều ở làng Vinh, tịnh không có kẻ “ngoại đạo” nào. Bây giờ kiếm năm chục ngàn một ngày là mơ ước của Bân. Hình ảnh những cái cân đinệ tử dong trên phố không còn xa lạ gì với dân thành phố nên họ chẳng thèm đổ xô đến mà cân nữa như thuở nào.

– Này, bỗng nhiên anh ta quay sang Bân gọi nhỏ

– Dạ ! Bân run run trả lời.

– Đói không? Sang kia ăn luôn nhé?

– Xin phép anh, về nhà tôi ăn chũng được!

Không mời thêm, anh ta rảo bước sang bên kia đường. Thực tình Bân đói lắm. Nhưng ăn cùng anh ta, cô không có tiền trả. Bân rất xa lạ với văn minh thành thị. Vẫn biết như vậy khiến anh ta bực mình cũng nên, song cô lúng túng lắm. Bân sống lam lũ từ nhỏ, lớn lên rồi lấy Minh và sinh thằng Đức. Suốt ngày lam lũ làm lụng, vất vã đến hồn nhiên như cây cỏ và không hề biết đến cuộc sống nào khác hơn cuộc sống ở làng quê với sự cực nhọc của nghề nông cùng những con đường heo hút ngoằn ngoèo cứ mưa dằm là lội nên không dám tin là đi ăn cùng anh ta sẽ trả tiền cho mình, dù cô cũng biết đó là thứ “văn minh” rất quen thuộc bình thường bây giờ. Vã lại, dù anh ta có trả cho đi nữa, thì lúc cãi nhau về chuyện tiền nong sửa xe còn khó hơn, xin xỏ lại càng khó. Ai đời ngồi ăn uống với nhau, rồi lát nữa to tiếng dẫn nhau đến đồn công an?

Khoảng nửa tiếng nữa là anh ta đã ăn xong. Khi đã no bụng., người ta dễ hiền hậu và cởi mở hơn. Chỉ chờ anh ta sang bên này, Bân sẽ “trình bày” luôn hoàn cảnh khó khăn của mình. Nói gì nhỉ? Cô bỗng nhớ lại những lần làm lành với Minh khi vợ chồng giận nhau. Hai mươi tuổi, Bân là cô gái đẹp nhất làng Vinh. Chẳng hiểu sao cô lại yêu Minh, một chàng trai gầy gò và rất nghèo khó. Bân không ân hận vì làm vợ Minh nhưng nhiều lúc cô rất mệt mỏi vì tính gia trưởng của anh. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà anh đầu tự thu xếp theo cách của mình. Ý kiến của vợ chỉ là phù du, nhiều khi cách thu xếp của Bân còn hợp lý hơn. Đàn ông gì mà hay dỗi vặt! Giận vợ có khi đến mấy ngày, mặt mũi lì xì, nói năng nhát gừng, nhắm nhẳng. Những khi đó, Bân lại phải thật nhẹ nhàng đằm thắm, nhiều lúc dỗ dành để cơm lành canh ngọt. Đám đàn ông trong làng rất phục Bân. Họ nói với Minh “Mày tốt số thế, cái Bân vừa đẹp người, tốt nết! Ngu vừa thôi, đừng có hành hạ nó”. Thực ra cô cũng chẳng thấy khó chịu lắm khi phải chiều chuộng , lựa sống cùng chống. Minh là người tốt, ngoài tính xấu đó, anh rất yêu vợ con. Anh không nề hà việc gì từ chuyện giặt giũ quần áo, nấu cơ, rửa bát, thu dọn nhà cửa sạch sẽ những khi Bân mệt mỏi vì đi làm về. Nhưng anh ta chứ đâu phải chống Bân, anh ta trông phong trần lắm. Nói năng gai góc. Mặt mũi khó đăm đăm. Dù cô có dùng lời năn nỉ, cố ra vẻ dễ thương, nhẹ nhàng mà cầu xin chắc gì anh ta đồng ý? Không những anh lại gầm lên, xỉ vả một trận ra trò ấy chứ? Nếu vậy phải thay đổi ngay “chiến thuật”. Có thể Bân sẽ tru tréo ầm ỉ theo kiểu “Thành đanh đỏ mỏ”, choa chỏa nói át cả anh ta, rằng tại anh ta đi xe máy đâm phải cô khi cô đẩy cái cân sát lề đường, làm cho cô ngã, thiệt hại kém gì anh ta? Cô còn đưa bàn tay trái đang sưng to lên cho hàng phố nhìn thấy để chứng tỏ cô cũng bị đau lắm. Quần áo của cô nữa, chúng xộc xệch, nhàu nhí. Tóc cô rối, dép thì mất đứt một quai, chân tay lắm lem bụi bặm. Chẳng lẻ bắt cô không một đồng dính túi, trả tiền đền cho anh ta, một kẻ chỉ nhìn qua mọi người cũng biết rằng đó là người giàu có? Tự nhiên Bân liếc nhìn anh chàng cặm cụi thay yếm xe – công đoạn cuối cùng. Chắc hẳn gả là người quen của anh ta. Và dĩ nhiên gả sẽ hùa với anh ta và “chém” Bân thật ngọt vụ này! Bân thấy trào lên trong lòng sự tức tối, cáu giận sâu sắc. Cô bặm môi lẩm bẩm, mặt đanh lại, tay phải rời nắm tiền ít ỏi trong túi ra đỡ lấy bàn tay trái run run. “Hừ! cứ thử xem! Sợ gì?” cô nghĩ và thở hắt ra, hết nhìn lên bầu trời chi chít những vì sao li ti lại ngó sang quán ăn bên kia đường.

– Tất cả hết bao nhiêu?

–   Năm trăm ngàn kể cả tiền hàn cái cân.Anh thay yếm mới mà! Lúc nào rảnh, đến đây em xem lại.

Số tiền làm Bân choáng váng, xây xẩm mặt này. Mồ hôi rịn ra trên thái dương. Song cô vẫn biết mình phải làm gì. Bân lên giọng rất chua ngoa gây gổ”

–   Này anh, bóp nó vừa thôi chứ? Các người đừng có lòe tôi. Nói cho mà biết, tôi không có đồng nào đâu, tôi không đền.

Khuôn mặt Bân chắc kỳ lắm, nó méo mó, đanh quánh lại. Những lời nói chát chúa tuôn ra cùng nhịp thở hổn hển làm anh ta ngạc nhiên quay đầu lại:

– Cô làm cái quái gì thê?

– Tôi nói là tôi không có tiền đền. Đừng có tưởng con này nhà quê mà bắt nạt! Đây không sợ đâu ! Đồ…

– Ái chà! Ghê quá nhỉ? Mặt mũi tèm nhem, nhọ đầy mũi mà từ nãy không chịu đi rữa! Sao cô cong cớn thế? Ai lấy tiền của cô hả? Đàn bà thế thì… Anh ta vừa nói vừa rút tiền trả gả sửa xe.

– Đủ chứ? Cũng may hôm nay mình khá tiền. Nếu không có lẻ phải khất cậu!

– Không có gì, anh về đi! Gần 9 giờ rồi đấy! Gả sửa xe gần như không thèm quan tâm tới thái độ ban nảy của Bân.

– …

Anh ta dắt xe ra cửa, chân vẫn tập tễnh. Bấy giờ Bân mới thấy ống chân quần anh ta bị rách một vệt dài trông thật buồn cười. Cô xịu xuống, người lạnh toát. Thề có trời đất, trong cô không có cảm giác nào rõ rệt, xấu hổ, vui mừng, ân hận đan xen. Cứ thế, Bân đứng lặng thinh. Tay trái buông thỏng, tay phải líu ríu lấy vạt áo mà vò.

– Thôi về đi! – Anh ta nhẹ nhàng – Cẩn thận với cái tay kia! Từ giờ đi đứng phải cẩn thận! Chẳng để ý gì cả cứ đâm sầm vào người ta có phen chết đấy! Bỏ qua cho nhé, nói năng với cô không được tử tế đàng hoàng. À quên! Nếu có đói thì ăn tạm cái này rồi hẵng về.

Anh ta vừa nói, vừa dúi vào tay cô một gói còn nóng hổi mà khi nảy cô mãi nghĩ cách “chiến đấu” với anh ta, không để ý. Bần thần, Bân ngước lên muốn nói câu gì tựa như cám ơn hoặc xin lỗi thì thấy anh ta vụt đi cùng nụ cười tủm tĩm thật lạ. Nụ cười làm tâm trạng cô òa lên: vừa như tui tủi vừa thấy hân hoan. Cô thẩn thờ ngồi bệt xuống đường, mở cái gói nhỏ: hai cái bánh bao thơm phức và vài tờ giấy mười ngàn đồng đỏ hồng nằm gọn gàng bên cạnh. Hiện ra trước mắt Bân là nụ cười độ lượng với cặp mắt sâu điềm tĩnh của anh ta. Rồi khuôn mặt ấy nhòa đi. Chông cô và cu Đức hân hoan đón cô từ ngoài cổng cùng với bộ sách giáo khoa thơm mùi giấy mới và bộ quần áo hải quân rất đẹp để đi khai giảng năm học mới. Bân ngỡ như cu Đức cũng đang cười. Nó nhe cả mấy cái răng sún trông thật ngộ. Bây giờ, cô mới nhận thấy, chiều đã qua đi thật bình yên! ■

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 52

(Visited 245 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Huệ Minh, Truyện Ngắn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *