Mảnh vụn

| 17/11/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 22 |     Truyện ngắn |     Cao Nhã Lan

Đề tặng mấy ngày mưa

Manh vụn

Ngày kia chị KH về. Q bảo:

– Khi nào anh đi?

– Ngày mai.

– Anh không thể nán lại hai hôm nữa để gặp chị Kh à?

– Anh bận, thôi để dịp khác. Giọng Q mơ hồ như sợi khói thuốc uể oải lách qua kẽ tay. Ngoài trời đang chuyển mây vần vũ.

– Chiều nay chắc mưa em nhỉ?

– Thì đang mùa mưa mà anh

Giọng Q vẫn đều đều. Trên song cửa cũ kỷ hình chữ Thọ cách điệu theo lối cổ mấy vệt nắng vàng óng đang vẽ lên bức tường vôi cũ loang lổ mấy hình thù kỳ dị.

Ngày trước, cách đây đã khá lâu, gần 15 năm có lẽ, cũng ngay chỗ này, trên bộ ngựa cũ đen bóng kê sát vách, Kh đang nhìn theo ngón tay tôi phác trong không khí theo hình bóng nắng đọng trên tường để cố hình dung ra một hình ảnh nào đó. Buổi trưa im ắng lạ thường… Ngoài cửa sổ khu vườn như đang chìm đắm trong giấc ngủ nhọc mệt.

– Thôi em không chơi nữa, chán quá, Kh xịu mặt vẻ chán nản.

Bất chợt con chàng hiu ở đâu đó từ mấy bụi chuối ngoài vườn nhảy vụt vào như một mũi tên , Kh thét lên bám vào tay tôi.

– Mùa này không biết hót cổ ở đâu nhiều quá, suýt nữa nó hót được cổ em rồi. Giọng Kh chưa hết hoảng sợ.

– Người ta đùa nói vậy thôi, làm gì có con nào hót cổ. Chỉ em hót cổ anh thì có.

Kh cười khúc khích. Con hót cổ xanh lợt ướt át vẫn bàm bên thềm cửa lặng lẽ. Trên tường, bóng nắng đã rút về một góc.

– Hay là…Q cố níu kéo

– Thôi em à, dạo này anh bận thiệt. Nghe nói lần này Kh tính về luôn mà. Thời gian còn dài, chắc gì anh cũng gặp.

– Chị nói vậy chứ không chắc đâu. Đợt trước biên thư cho em chị có nói  muốn về nhưng chưa thu xếp được. Hình như đợt này cũng về chơi mấy bữa thôi.

– Ừ…

– Hồi đó anh và chị Kh có giận gì nhau à?

– Ờ…mà không, ý anh là…thôi để từ từ anh tính.

– Thì anh cứ tính đi, em đi hái ít hoa kim châm. Chiều nay anh ở lại ăn cơm với vợ chồng em. Ở dưới đó anh ăn uống làm sao mà nhìn anh gấy quá. Anh bớt nhậu đi là vừa. Hôm rồi em nghe bác Bảy nói dạo này anh nhậu dữ lắm đó.

Từ dạo chuyển về thành phố, cả một thời gian dài tôi chỉ ghé lại thăm Q hai lần. Một lần, dạo bố Q mất,  khoảng bảy tám năm gì đấy. Bận ấy Kh không về được. Một lần vào dịp theo cơ quan đi nghỉ mát. Tôi tách đoàn rẽ về thị trấn, nói là thăm người bạn thân ốm nặng. Thế mà cũng ngót ngét hai năm rồi. Thời gian trôi sao mà lẹ quá. Không biết bây giờ Kh thế nào, Chỉ có Q và cái thị trần này xem  ra chẳng có gì thay đổi. Tất cả toát ra một vẻ chịu đựng âm thầm và dai dẳng. Vẫn chừng đó con đường, mấy dãy nhà cũ kỷ, vẫn mùi phở chiều chiều lẩn khuất trong sương nhẹ, vẫn mùi hành, mùi củi thông quen thuộc. Cái thay đổi duy nhất có lẽ là tấm bảng chỉ đường với mõi tên đỏ lói chỉ về hai ngả như chiếc kim đồng hồ. Một ngả ngược lên thành phố cao nguyên, một ngả xuôi về hướng biển. Thị trấn nằm giữa ngả ba đường như một ốc đảo bị quên lãng.

Nhiều lúc tôi cứ nghĩ có lẽ ngàn năm sau cũng vậy, mọi thứ ở đây vẫn chẳng có gì thay đổi. Thậm chí kể cả khi có chiến tranh?

Anh xếp ga non choẹt mặt lấm tấm mụn đỏ cau có nhìn trộm tôi có vẻ dò xét. Thị trấn này quá nhỏ, mọi người hầu như quen mặt nhau. Chiều nay tôi là kẻ lạ.

Dạo đó mỗi lần đi ngang qua đoạn đường này thế nào cũng bắt gặp giọng nói quen thuộc của bố chị em Kh.

– Thầy ơi, có rảnh không ghé vô tôi chơi.

Lát sau, từ trong cái trạm gác cũ kỷ quét vôi vàng công sở thời thuộc địa, một bóng người lùn thấp, tay cầm cán cờ hiệu bạc màu buộc túm đứng bên kia đường vẫy vẫy.

– Hồi sáng con Kh nhờ tôi đưa gói này cho thầy.

Ông cụ trao tôi một bọc quả dâu tằm gói bằng giấy cimen cẩn thận.. Đúng là bàn tay con gái. Sao Kh lại biết tôi thích ăn dâu nhỉ? Một thú vui hơi kín đáo. Mỗi tối tằm 9-10h cả thị trấn đi ngủ sớm, vặn cao cây đèn Hoa Kỳ, đặt trên ngưc một đĩa dâu chín mọng hái đâu đó trên đường về nhà. Rồi vừa đọc sách vừa thưởng thức vị chua chua ngọt ngọt lạnh giá từ từ tan trong miệng. Ngoài trời phủ màn sương trắng đục, mấy ngọn đèn đường vàng vọt đọng trên ô cửa kính tù mù. Một cảm giác bình yên bồng bềnh khó tả.

– Thầy không vội về thì uống với tôi vài ly nghe. Mấy hôm này không hiểu sao tôi thấy bồn chồn chi lạ. Giọng ông cụ trầm trầm.

– Hai chị em con Kh quý thầy lắm. Tôi cũng mừng. Má tụi nó mất tôi cũng chẳng phải biết xoay trở ra làm sao. May con chị tánh tình lanh lẹ đỡ đần được đôi chút. Chị em nó thương nhau.

– Thôi trăm sự nhờ thầy. Tôi thấy thầy cũng thương chị em nó phải không thầy?

Ông cụ rót rượu từ trong keo thủy tinh ra hai chiếc ly nhỏ. Màu rượu thuốc vàng ợt. Trời bắt đầu mưa. Mấy hạt mưa thưa thớt vỡ trên cánh cửa gỗ màu xanh cũ kỹ thành những đóm nhỏ như dấu đinh.

– Thầy uống nhấp môi cũng được. Thứ rượu này uống đỡ nhức mỏi. Dạo trước người quen ở tận dưới miền Tây gởi lên cho, tôi để dành uống chút chút cho tới giờ. Thầy có vẻ không chịu được rượu hả, thôi để tôi pha trà thầy uống. Mưa này chắc một hai giờ nữa mới tạnh.

Ông cụ loay hoay nhóm lửa trong cái hỏa lò bằng đất để góc cabine. Mùi nhựa thông nồng nồng lan tỏa khắp phòng quyện với mùi đàn ông, mùi hanh của quần áo cũ. Mấy sợi khói mỏng mảnh lách ra khỏi khe cửa bị làn mưa dồi dập oằn oại vẫn cố gắng bay lên rồi tan loãng dưới nền trời xám như một nỗ lực vô vọng buồn bã.

Trở về, trời vừa sập tối. Ánh đèn vàng dìu dịu hắt ra từ khe cửa ấm cúng. Ở xứ lạnh, người ta có thói quen đóng cửa cả ngày. Thành thử, đôi khi trong nhà có người mà cứ như đi vắng. Chồng Q đã về, cậu ta đang lúi húi làm gì đó bên mấy chồng bài vỡ. M dạy ở trường cấp 2 của thị trấn. Trông hiền lành, giản dị và có vẻ hơi đơn điệu. Có lần Q kể với tôi, hồi Kh lấy chồng rồi theo chồng ra nước ngoài, đến khi bố mất, chỉ còn lại Q một mình trong căn nhà rộng trống trải. Q định bán nhà rồi xuống thành phố sống với bà dì ruột. Ngặt nỗi nhà cửa ở đây khó bán, có mấy mối đến trả nhưng rẻ quá cũng tiếc. Lần lữa mãi, thế rồi gặp M.

M gốc miền Trung , ra trường được phân về thị trấn này dạy học. Hai vợ chồng, vợ đan len, chồng đi dạy. Q thi thoảng làm mứt các thứ. Của hồi môn là căn nhà cổ với mấy sào vườn. Lâu lâu Kh từ nước ngoài gửi về cho chút chút tiền. Cuộc sống cứ thế trôi đi khá êm ả. Như gia đình Q ở thị trấn này cũng có thể coi là thoải mái dư dả.

Bữa ăn tối dọn ra toàn các món tôi thích. Q vẫn chu đáo chăm sóc như ngày nào. Ngồi lặng lẽ nhìn tôi ăn, Q trông như một cô chị gái nhìn đứa em tha hương quay về bên mâm cơm gia đình.

– Lâu rồi anh mới lên chơi. Tối nay ở lại, anh em mình lai rai tí chút. Ngày mai em trống tiết. M bảo.

– Ừ để mình coi. Tôi đáp.

– Anh vẫn cứ kiểu nói ấy hèn chi ngày trước khi anh đi…Q thoáng nét buồn. À, anh có còn thích ăn confiture de tomate như hồi xưa không?

Q nhắc làm tôi nhớ lại lần đầu nhìn Kh phết mứt cà chua lên lát bánh mì, mặt tôi ngẩn ra.

– Anh ăn đi. Kh giục.

– Anh không thích đồ ngọt, anh thích nhìn người khác ăn hơn.

– Thích gì mà kỳ cục vậy? Kh làm bộ xịu mặt.

Thú thật cứ nhìn Kh múc cà chua từ trong hủ, thứ mứt sền sệt đỏ tươi phết lên lát bánh mì vàng suộm rồi ngưng lại trên nếp môi xinh xắn mọng đỏ ngự dưới sống mũi cao hơi hếch của Kh, với tôi, quả là thưởng thức cả một công trình nghệ thuật.

– Bộ anh luôn hút thuốc và uống café thay cho buổi ăn sáng hả? Kh nghiêm mặt.

– Ừ, anh quen thế. Tôi đáp.

Từ đó thình thoảng Kh lại dúi cho tôi một hộp mứt. Tôi tập ăn, dần dần thấy ngon. Riết thành quen. Mãi sau này nhớ, đi siêu thị mua về mấy hộp, ăn cứ nhàn nhạt. Ở thành phố phần nhiều người ta sợ đường. Cuộc sống quá đầy đủ dư thừa sinh ra đủ thứ bệnh tật. Tôi thì gầy ốm muôn thuở nên có lẽ ăn bao nhiêu cũng chẳng sao. Thỉnh thoảng có ai đó lên cao nguyên tôi lại nhắn mua về mấy hộp. Thứ mứt làm thủ công ngọt sánh và thắm đỏ như mộng ước một thời trẻ.

Bữa rượu kéo dài đến gần11 giờ. Thị trấn đã chìm vào giấc ngủ. Chương trình trên sóng radio phát đi một bản ballad quen thuộc. Mọi thứ xung quanh trở nên hoang vắng lạ thường. Ngọn đèn từ trạm xăng phía bên kia đường tỏa một quầng sáng lẻ loi buồn bã giữa bóng đêm dày đặc. Khung cảnh y như trong một bộ phim cao bồi vùng Viễn Tây xa xôi nào đó bên Mỹ. Nếu có thêm người da đen hiện ra đâu đó trong sương mù nhỉ! M phác một nụ cười băng quơ. Trong bóng tối, M trông có vẻ già dặn và từng trải. Nhỏ hơn tôi gần chục tuổi nhưng nhìn bề ngoài chẳng thấy chênh nhau bao nhiêu. Phảng phất trong đôi mắt đỏ ké đùng đục vì rượu một thoáng thất bại. Vài nếp nhăn mờ trên trán, khóe môi đã bắt đầu khoét một nét bất lực mơ hồ và hơi vẽ chua chát.

Quá nửa đêm, Q giục hai anh em đi ngủ. Nằm trên tấm ngựa gỗ quen thuộc bên cạnh cửa sổ mà Q đã chu đáo lót thêm một lớp nệm mỏng êm ái thoảng mùi lá ngải cứu nồng ấm, tôi cố dỗ giấc ngủ đến chậm chạp. Cũng ở chính bộ ngựa này, vào một buổi trưa im vắng nào đó xa lắc, trong giấc ngủ chập chờn, bất chợt môt cảm giác kỳ lạ xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Khẽ hé mắt, tôi thấy Kh đang nằm cạnh tôi từ lúc nào. Nàng nằm duỗi thẳng. Cánh tay song song kề sát bên tay tôi lặng lẽ. Tôi đếm được cả tiếng tim nàng đập nhè nhẹ từ khoảng cách gần gũi muôn trùng giữa không gian rụng lá của khu vườn qua tiếp xúc da thịt mơ hồ gờn gợn.

Khoảng thời gian ấy, ngoài những buổi dạy ở trường, thời gian còn lại phần lớn tôi kèm chị em Kh học. Vì chán ở nhà một mình nên thỉnh thoảng tôi nghỉ lại trưa ở nhà hai cô gái. Ông cụ cũng thích thế. Từ lâu ông đã xem tôi như người nhà. Thậm chí có lúc ông còn bảo tôi dọn đến ở chung cho đỡ tốn kém nhưng tôi từ chối với lý do tôi thích ở một mình. Vả lại, tôi cũng cần một không gian độc lập để thỉnh thoảng viết lách vẽ vời lung tung các thứ.

Là hai chị em nhưng tính tình lại khác nhau. Q hiền lành, nhu mì và hơi rụt rè. Kh ngược lại, tuy ít nói nhưng rất lanh lẹ. Lớn hơn Q ba tuổi, Kh làm hầu hết mọi việc trong nhà vì ông bố phải trực suốt ngày ở trạm xe lửa. Nàng vừa là chị vừa như một bà mẹ nhỏ săn sóc cả hai cách. Có lẽ nàng nghĩ mình đã lớn. Khoãng cách luôn có giữa một thiếu nữ với người đàn ông. Dần dà khoãng cách ấy cũng thu hẹp dần. Dường như một điều gì sâu kín đang nẩy nở âm thầm trong lòng cô gái 17 tuổi.

Chẳng biết có thể gọi đấy là tình yêu không, chỉ thấy đôi chút bối rối. Phần mình tôi xem nàng như một cô em gái hơi đặc biệt. Mọi thừ khi ấy như được bao phủ một làn sương khói mơ hồ dịu ngọt và ấm áp. Ở đó, thời gian, năm tháng chỉ còn là những khái niệm rỗng không vô nghĩa.

Chuyến xe đò cao nguyên hẹn đón tôi ở gần ngã ba FN để trở về thành phố. M chở tôi ra xe. Q tiếc nuối.

– Anh không thể ở thêm hôm nay nữa sao? Trưa mai chị Kh về đến rồi.

– Thôi để khi khác, kỳ này anh bận, chỉ xin nghỉ được ba hôm thôi. Sáng mai anh phải đi làm.

– Thì anh cố liều thêm một hôm nữa cũng được. Q cố năn nỉ.

– Thôi em ạ, chắc anh bận thiệt, Hôm nào chị Kh xuống thành phố, mình đưa số phone để hai anh chị liên lạc với nhau cũng được. M bảo vợ.

Cuộc chia tay bịn rịn. Mắt Q ngân ngấn nước. Tánh Q xưa nay vậy, vốn hay mau nước mắt.

Xe chuyển bánh.Bên ngoài cửa kính, M đưa tay vẫy vẫy. Con đường nhỏ rẽ vào thị trấn xa dần, đến lúc chỉ còn tựa môt nét chì xám kẻ thẳng tấp vuông góc đột ngột với con đường quốc lộ chạy dài vô tận giữa những rặng hồng cuối thu trụi lá như vệt khói lam lãng đãng bay ngang bóng núi chiều xanh thẳm.

Mọi thứ lướt đi chầm chậm, cảm giác mất mát chờn vờn không nắm bắt được. Như trong giấc mơ đêm qua, Kh xuất hiện với một bóng hình mờ nhạt. Càng cố gắng nhớ, Kh càng tan biến đi nhanh hơn. Như cây bút xóa ăn dần từng nét phác.

Ngày mai Kh về.

Vọng âm nào đó như giọt nước tình cờ rơi xuống gương mặt đại dương thời gian lạ lùng xa tắp.

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 22 |     Truyện ngắn |     Cao Nhã Lan

(Visited 104 times, 1 visits today)

Category: Cao Nhã Lan, Truyện Ngắn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *