Ngày hè rực rỡ…

| 17/05/2015 | 0 Comments

NGUYỄN THỊ THANH THẢOngay-he-ruc-ro

Mùa hè rực rỡ bắt đầu được dự báo bởi những tiếng ve inh ỏi qua cửa sổ phòng làm việc. Thế là một năm học sắp kết thúc, anh tư lự nghĩ và cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, không hẳn buồn vui. Gió lùa qua khe cửa đưa vào mùi ngọc lan sực nức, một mùi thơm an ủi dễ chịu. Hôm qua, trò Quyên còn hái bỏ vào ngăn kéo anh mấy cái nụ sáng ra đã thấy nở xòe thơm phức, cô học trò lớp tám bé bỏng của anh tinh khôi như một con chim xanh yêu kiều không biết bao lần đã khiến anh cảm động. Anh cầm bông hoa xinh xinh trên tay, chết cha, tờ thư của Khanh nằm lơ đãng phía dưới. Không biết Quyên có đọc không nhỉ? Anh nghĩ nếu bé Quyên tò mò chắc cũng không dám đọc thư riêng của thầy, huống chi là thư Khanh viết tay, nhưng lỡ nó nghịch ngợm đã đọc rồi thì sao? Trời ơi, anh tự trách mình thật vô tình, bé Quyên còn quá nhỏ để có thể đọc bức thư này mà không khỏi sẽ cảm thấy tổn thương. Anh cẩn thận gấp lá thư bỏ vào trong ngăn dưới rồi khóa lại, định bụng bước xuống hành lang lớp 8/1 tìm bé Quyên rồi nghĩ thế nào lại thôi, đi thẳng vào phòng hội đồng như thường lệ.

… Thầy ơi, thầy kể chuyện thành phố đi thầy. Thầy ơi, thầy học nhiều như vậy sao không ở lại thành phố mà lên tận trên này hở thầy?…

Chuyện thành phố thì có gì mà kể, đến bây giờ, nếu có trò nào đòi anh kể chuyện thành phố như hồi mới lên anh cũng quầy quậy lắc đầu. Không phải anh không yêu nơi ấy nhưng anh muốn lặng lẽ giữ riêng cho mình một góc trời kỷ niệm. Anh kín kẽ và ích kỷ với ngay cả những kỷ niệm luôn luôn đầy ắp và vang động ở trong lòng. Anh không gọi điện thoại, chỉ thỉnh thoảng viết thư cho mẹ và Khanh, ngoài ra anh hầu như đoạn tuyệt với tất cả không một lời giải thích.

Quả thật, anh tự thấy ở nơi mình một con người yếu đuối và gần như chạy trốn. Nhưng cuộc đời may mắn đã xui khiến anh đến nơi đây, nơi và đất và những con người hiền lành của cao nguyên bụi đỏ này đã an ủi anh, đã cho anh hiểu thế nào là niềm vui sống. Ở đây anh được yêu mến và cần thiết, anh cần thiết cho lũ trẻ thiếu cơm thiếu chữ như một người bạn, như một người anh. Chỉ có điều, ừ chỉ có điều nếu như anh không phải cảm thấy mình đang trốn chạy, đang bị cuộc đời rượt bắt mà người thất bại không ai khác chính là anh. Một khối u trong cơ thể cuồn cuộn nhựa sống và tuổi trẻ đang tước đọat tất cả những ước mơ và sự hy vọng. Sau khi anh tốt nghiệp master vài hôm thì Khanh thông báo cho anh về kết quả khám nghiệm mà anh từng chủ quan nghĩ rằng không thể nào lại có thể gây cho anh cú sốc kinh hoàng đến như vậy. Anh như rơi vào một nỗi trống rỗng và tuyệt vọng mù mịt, nhưng không một chút biểu hiện. Nỗi đau đớn ngấm ngầm được anh trấn an duy nhất là vì thương yêu mẹ. Anh thương mẹ quay quắt bởi cảm thấy mẹ sắp mất anh hơn là nỗi đau về sự thiếu vắng chính mình trong cuộc đời này. Toàn bộ đời sống của mẹ từ lâu đã dồn hết vào anh, anh đã sống cuộc sống của mẹ, vui niềm vui của mẹ và ngược lại, người mẹ dịu dàng đã bù đắp cho anh tất cả tình yêu của một đứa trẻ không cha.

Tương lai của mẹ con anh như một cái gì định sẵn: việc làm ở thành phố, cưới Khanh làm con dâu và sống những phận người yên ổn bỗng chốc đã tan tành. Anh từ chối Khanh và tạm biệt mẹ, đơn giản như một chuyến đi chơi nhẹ nhưng đau buốt ở trong lòng. Anh biết sự ra đi của mình là yếu hèn nhưng anh muốn giúp mẹ có một khoảng cách cần thiết và giữ tình yêu của Khanh còn miên viễn ở trong lòng. Chỉ có thể như thế, tự nhủ, chỉ có thể như thế.

Hôm qua, anh nhận được thư Khanh. Những bức thư của Khanh giống như một niềm an ủi xen lẫn sự sợ hãi. Một nỗi sợ hãi biết trước mà vẫn chờ đợi. Anh nhận thư giữa giờ nghỉ giải lao rồi mang theo vào lớp chủ nhiệm dự giờ sinh hoạt cuối tuần. Anh không vội đọc (thư Khanh bao giờ cũng làm anh buồn) mà thú thật là anh muốn có một buổi gặp gỡ cuối tuần vui vẻ với học trò. Chưa bao giờ anh muốn chúng căng thẳng vì những giờ gặp gỡ giáo viên chủ nhiệm, thỉnh thoảng, thầy hiệu trưởng vẫn nhắc nhở cái tội đại náo của tập thể 8/1 mà thầy trò vẫn có được vui vẻ một cách lén lút. Không phải anh thiếu nghiêm khắc với lũ trẻ, chỉ có điều, lòng anh bao dung hơn tuổi. Sự độ lượng của một người sắp đi đến cái địch của cuộc đời.

Học trò vừa kết thúc kỳ thi cuối năm nên cả lớp bàn nhau tổ chức đi chơi. Cuối cùng thầy quyết sẽ dẫn đám học trò nghịch ngợm của mình đi chơi thác vào ngày chủ nhật và không quên kịp thời ban bố lệnh giới nghiêm. Đám học trò của anh đứa nào đứa nấy nghe đi chơi mặt sáng bừng bừng, không cần biết cái nắng và nóng tháng Năm đang sầm sập ở ngoài kia như chực chờ sẵn. Chơi trò bịt mắt đập nồi nghe thầy? Chơi trò “kiệt tác văn chương” nghe thầy? Thầy ơi, đừng chơi trò thi nấu ăn nữa, bọn con gái lúc nào cũng hơn thầy ạ… Anh nghe lòng rộn rã khôn xiết, trời ơi, những đứa trẻ của anh đen nhẻm đen nhèm vì nắng, vì gió mà tâm hồn thì đầy ắp tươi mát. Cái trò “kiệt tác văn chương” chính là tên anh gọi cho vui vậy thôi mà bọn học trò ưa thích lắm. Chẳng là lúc nào rảnh rỗi, anh thường đọc cho đám học trò nghe những câu chuyện hay trong văn chương, rồi đọc thử một dòng, một đoạn bất kỳ, đố nó là quyển nào, ông bà nào viết. Trò nào nói được thưởng một suất thầy cõng đi vòng quanh. Chỉ có đi vòng quanh thôi mà trò nào cũng muốn được thầy cõng, học trò lớp tám miền núi còn nhỏ xíu bu trên lưng anh giống như con mèo nhỏ, vừa đi vừa lúc lắc vừa cười vui không kể xiết. Có lần kiệt tác của anh nêu ra thất bại, đám học trò căng mặt cố nhớ mà vẫn không tìm ra khiến cho kết quả là phải xúm nhau kênh thầy định chạy khắp sân nhưng rồi chỉ được …té cái bịch. Thầy trò cười một trận thấu trời.

“…Mình gửi kèm lên đây là thư mời dạy của trường đại học hôm qua mẹ cậu đưa sang. Mình đợi cậu. Ngày xưa có phải tụi mình đã từng mơ ước trở thành giáo viên ở trường này không, bây giờ mơ ước đó đã trở thành sự thật. Chỉ có điều… Mình rất nhớ cậu và luôn muốn được mỗi ngày nhìn thấy cậu, chăm sóc cậu, nhưng mình cũng đau lòng vì biết rằng, hơn ai hết, mình nhìn thấy từng bước lùi thời gian của cuộc đời người bạn thân thiết…

Cậu về nhé, ở đây có mẹ, có mình và cả trường đại học cũng cần thiết cậu, cho dù là sự đóng góp nhỏ bé nhất, ngắn ngủi nhất. Đừng phí những gì cậu đã học được mặc dù mình nghĩ rằng, ở bên lũ trẻ, cậu cũng sẽ có hạnh phúc. Tiếc rằng chưa có lúc nào mình có dịp đi thăm cậu và ngôi trường vùng cao nguyên mà cậu hay kể…”.

Mùa hè cuối cùng cũng đã đến một cách thật sự. Thỉnh thoảng tiếng ve kêu nhiều quá làm anh cảm thấy váng vất đau. Và cả lá thư của Khanh nữa, lá thư của người bạn đang chờ đợi anh một quyết định. Có những lúc không chịu nổi cơn đau triền miên, anh cũng đã muốn quay về, muốn được sống những ngày không bên mẹ. Nhưng những đứa trẻ thân thiết của anh, những đứa trẻ đã giúp anh vượt qua cơn bi lụy của cuộc đời, lẽ nào một lần nữa anh chạy trốn khỏi chúng nó mà không có đủ can đảm báo trước? Thêm một tình yêu là thêm một nỗi đau, thực ra, anh đã có chương trình sôi động mùa hè cùng lũ trẻ. Anh muốn tiếp tục dạy dỗ chúng, dạy dỗ cho đến lúc không còn có thể… Nhưng lá thư mời của trường đại học hấp dẫn anh quá, hấp dẫn và an ủi những cơn đau triển miên vì thế nào, ở đó, anh cũng được sự chăm sóc của Khanh, người bác sĩ tin cậy của anh. Và mẹ.

Anh đọc lại bức thư lần nữa, một lần nữa rồi tự dưng thấy trong lòng ngậm ngùi. Sao lúc nào anh cũng cứ phải là người chạy trốn? Lẽ nào anh không đủ can đảm dù chỉ là một lần duy nhất đối mặt với sự thật nghiệt ngã này. Nhưng anh đang cố gắng đấy thôi, cố gắng sống nốt phần đời còn lại một cách có ích và bình thường nhất. Từ lâu anh đã nguôi giấc mộng “giáo sư” thì bây giờ nó lại trỗi dậy, trỗi dậy một cách chua xót. Anh nghĩ, chắc là Khanh muốn an ủi anh và cả mẹ nữa, người mẹ nhân từ cũng muốn anh trở về mà không nghĩ rằng đứa con trai duy nhất đã từng chạy trốn chính mình…

Một cơn đau thắt cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Im lặng. Một quãng sau tiếng gõ cửa nhè nhẹ lại vang lên. Trên bàn anh còn vung vãi mấy lọ thuốc chưa kịp dọn. Im lặng. Anh biết là mấy đứa học trò lớp anh nhưng không đoán chắc là trò nào, cả ngày hôm qua đi chơi về mệt quá, sáng nay anh cũng chưa đến lớp. Hình như anh cảm thấy mình đã bắt đầu cạn kiệt. Bi kịch của cuộc đời anh là cảm thấy mình cạn kiệt ngay trong tuổi thanh xuân.

Một bông hoa chuồi qua khe cửa, cũng nhè nhẹ rón rén y như tiếng gõ khi nãy. Anh định bụng đứng dậy rồi nghe bước chân lao xao xa dần, xa dần ra phía đầu ngõ. Một bông hoa vàng. Bông hoa cúc quỳ vàng nở muộn. Anh chợt mỉm cười nhớ lại và nghĩ ngay đến câu chuyện kiệt tác hôm trước anh kể cho bọn trẻ nghe khi cả lớp đi chơi. Nếu sớm mai nào thức dậy và được nhìn thấy một bông hoa, thì bông hoa đó chính là bông – hoa – hy – vọng. Một món quà nhỏ cho lũ trẻ, anh nghĩ, nhưng anh không ngờ chính mình lại là người đầu tiên nhận được. Có lẽ là Quyên, mà cũng có thể là Hạnh, là Khang… Anh nhắm mắt lại, hình dung từng gương mặt quen thuộc, từng tiếng nói trong và như thấy cả những nét cười ngây thơ rạng rỡ đang vây quanh anh như ngày đầu mới đến vùng cao nguyên bụi đỏ này.

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 54

(Visited 137 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Nguyễn Thị Thanh Thảo, Truyện Ngắn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *