Giây phút hiện tại

| 20/10/2015 | 0 Comments

Lê Như Hồng ++

Tâm chúng ta như khỉ chuyền cành như vượn leo cây, chỉ trong một phút mà tâm ta chạy bên tây về bên nam. Rồi ngồi yên nghỉ trong một gốc cây mơ màng một ngày nào đó mình sẽ thành ông nọ bà kia….

 giay-phut-hien-tai

Chú là một chú tiểu mười ba tuổi chỉ thích ngồi thả hồn mộng mơ, suy nghĩ mông lung hơn là chuyện phải ngồi học “Tỳ-ni nhật dụng thiết yếu”. Sư phụ đã chỉ dạy cho chú từng bài tụng bài chú để nhiếp tâm trong thiền định, nhưng mấy khi chú nhớ để hành trì. Và cứ thế thời gian thoi đưa, tâm thức mộng mơ của chú không hề ngừng nghỉ, lúc thì chạy theo áng mây hình con ngựa, hình rồng, hình chim bay… rồi tan theo chiều gió… và cho đến bây giờ chú đã đến tuổi trưởng thành. Chú cũng biết người xuất gia tu hành không nên để tạp niệm xen vào trong công phu tu tập của mình, nhưng chú chỉ suy nghĩ như vậy, nó cũng sống theo cảm tính hơn là sống theo sự chỉ dạy của sư phụ.

Và một ngày, khi nghe sư phụ giảng về bài kinh “Uế phẩm”trong Trung A-hàm, chú thích thú lắm và suy nghĩ rồi so sánh về cách tu tập của mình. Trong kinh, Tôn giả Xá-lợi phất nói rằng trong Tăng-già thường xảy ra bốn trường hợp:

  1. Những Tỳ-kheo trong tâm có uế nhiễm mà không biết rõ tâm mình có uế nhiễm, đó là hạng Tỳ-kheo hạ liệt.
  2. Những Tỳ-kheo trong tâm có uế nhiễm mà biết rõ tâm mình có uế nhiễm, đó là hạng Tỳ-kheo tối thắng.
  3. Những Tỳ-kheo trong tâm không có uế nhiễm mà không biết rõ mình không có uế nhiễm, đó là hạng Tỳ-kheo hạ liệt.
  4. Những Tỳ-kheo trong tâm không có uế nhiễm mà biết rõ tâm mình không có uế nhiễm, đó là hạng Tỳ-kheo tối thắng.

Đó là những trường hợp của người xuất gia, là sự vận hành tâm lý trong cuộc sống.

          Sau khi nghe giảng xong bài kinh, chú đã giật mình tỉnh giấc: xưa nay chú luôn đánh mất chánh niệm tỉnh giác mà chạy theo trần cảnh, luôn sống theo sự rong ruổi của lục trần, để hỷ, nộ, ái, ố… sinh khởi. Chú tự biết mình là hạng người nào trong bốn trường hợp mà Tôn giả Xá-lợi phất đã nêu ra, và chú có sự quyết tâm.

          Nhưng nói thì dễ mà thực hành thì thật là khó khăn. Do đó chú luôn quên những quyết tâm của mình trong những ngày đầu. Nhưng dù sao trong một ngày chú cũng có đôi ba lần nhớ lại quyết tâm của mình và tìm lại mình trong chánh niệm tỉnh giác, trở về với hiện tại mình đang là…, và chú hiểu tại sao gọi là tâm ô uế. Qua lời dạy của Tôn giả Xá-lợi-phất, nó hiểu ra tất cả những khổ đau đều xuất phát từ tâm ái dục. Đúng vậy. Chú suy nghĩ, chú tức giận khi đó ai làm trái ý, chạy theo chuyện thế gian, muốn cho mình là trung tâm của vũ trụ, thích đắm chìm trong dục lạc mà đánh mất giá trị tu hành của chính mình. Chú như người mù đi trong đêm tối.

          Bây giờ chú đã hiểu như thế nào là giá trị của giây phút hiện tại trong chánh niệm tỉnh giác. Và chú đã bày ra một trò chơi trong tư tưởng là đọ sức giữa chánh niệm và thất niệm. Chú rất thích thú với trò chơi này. Nhờ vậy mà chánh niệm tỉnh giác trong chú có mặt thật nhiều trong một ngày, và chú đã không còn suy nghĩ mộng mơ nữa, rồi cuộc sống hàng ngày của chú thật dễ chịu và vui vẻ hơn.

          Ngoài kia, ánh mặt trời đang chiếu. Những tia sáng long lanh nhảy múa trên mặt đất. Những con chim trên cành cây cất tiếng hót lanh lảnh. Chú mỉm cười; một ngày mới đã bắt đầu. Chú cầm chổi bước ra sân, khẽ đọc thầm bài kệ:

          “Cần tảo già-lam địa
Thời thời phước huệ sanh
Tuy vô tân khách chí
Diệc hữu Thánh nhân hành”.■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 91

(Visited 156 times, 1 visits today)

Tags: , , , , ,

Category: Lê Như Hồng, Tu học

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *