Lang thang một ngày đông

| 09/04/2016 | 0 Comments

LÊ HUỲNH LÂM

lang-thang-ngay-dong

Gió như lời ru của mẹ đưa tôi vào giấc ngủ tuổi thơ, gió như bàn tay người tình cho tôi hơi ấm mỗi khi chiều xuống. Bên sông, những cánh cò trắng lượn trên mặt nước như để soi lại bóng mình, hay đang tìm những con mồi cho buổi chiều cuối đông. Bở cỏ xanh hồn nhiên như chưa có bàn tay của con người can dự vào, xa xa vài ba con sẻ nâu bay ngang qua sông, rồi đậu vào một nhánh cây khô trơ trọi trên bờ cỏ, ánh mắt chim sẻ nâu trông hiền lành và ngơ ngác. Có lẽ, chim sẻ và cò cũng không nghĩ rằng mình đã lưu ảnh khi bay ngang qua sông. Nhìn những con chim bay ngang sông, tôi chợt nhớ mấy câu thơ của người xưa mà theo cụ Lê Quý Đôn là của Thiền sư Hương Hải đời Lê, còn theo Lê Mạnh Thát thì tác giả của bài này là Thiền sư Thiên Y Nghĩa Hoài ở Trung Hoa.

Nhạn quá trường không
      Ảnh trầm hàn thủy
      Nhạn vô di tích chi ý
      Thủy vô lưu ảnh chi tâm.

Ô, chỉ có con người biết chữ biết nghĩa nên sinh ra nhiều chuyện như vậy, nếu vô di tích chi ý như chim nhạn hoặc vô lưu ảnh chi tâm như dòng sông kia thì thế giới này tốt đẹp hơn và mọi người được chung sống trong hòa bình. Trong thời này, có rất nhiều điều quan trọng hơn việc đính chính về tác giả của một vài câu thơ, vì vậy mà chẳng mấy ai quan tâm đến những thông tin kia. Giữa trời chiều bàng bạc, gió ru nhẹ từng chiếc lá hoàng hậu, ẩn sâu trong làn gió sông như có chút hương cuối mùa của loài lãnh hoa, hòa trộn vào sự ẩm mốc của lá cỏ trong ánh ngày yếu ớt một chiều đông, thoáng hương ấy đã gợi lại trong tôi những kỷ niệm đẹp và buồn. Tôi ngồi bên một loài hoa trắng cùng ánh mắt sầu muộn. Mây trên nền trời xanh lam đang trôi về phía núi, những con chim cũng bay về tổ ấm, ngoài con phố là những vòng quay vội vã lăn về những mái nhà, những hiên đời…về với sự bơ vơ đang vây bủa kiếp người. Tôi ngồi ngắm dòng sông đang trôi, ngắm nhìn chợ lòng tan tác. Chỉ có màu mắt chiều điểm trên cánh hoa trắng như niềm hy vọng cuối cùng về cái đẹp của trần gian. Đôi khi cả ngàn lời nói không bằng sự im lặng im, trước mắt tôi là những cánh hoa hoàng hậu đang đáp nhẹ xuống thảm cỏ. Tôi hái gửi tằng người tình một đóa hoa tím hồng của ngày đông. Trời về chiều, không gian lặng chìm vào sắc màu của khói lam hòa trộn vơi hơi nước, gam màu buồn lạnh đó như góp phần đưa mọi vật trở về nơi an nghỉ sau khoảng thời gian rộn ràng.

Một ngày lang thang miền đồi núi, tôi ghé ngôi cổ tự Kim Sơn thuộc làng Lựu Bảo huyện Hương Trà thăm vị sư trẻ Nguyên Thường. Chùa Kim Sơn ngày trước từng là trung tâm Phật học, đây là nơi xuất thân của các vị tăng tài đức độ. Ngôi chùa khiêm cung tọa lạc trên ngọn đồi cao, khuôn viên chùa vẫn giữ nét cổ xưa của những cây đại thụ, đủ các loài hoa dại những sắc màu trắng, vàng, hồng, tím thật mơ mộng… vị sư trụ trì Từ Vân vẫn giọng nói ôn tồn chân chất. Đa phần người dân quanh làng vẫn sống bằng nghề làm vườn, một số nhà làm bánh tráng. Những ngôi nhà lúp xúp trong các miệt vườn đã góp phần giữ đất, giữ làng, giữ nét văn hóa của người xưa.

Trong cuộc trò chuyện với sư Nguyên Thường, sư đã đề cập đến vai trò của các thầy cúng ở sau lũy tre làng, sư nói trong một giai đoạn của lịch sử, thì chính các thầy cúng đã góp phần giữ cho sự tồn tại của các ngôi chùa. Hình như điều này chưa thấy ai nhắc đến trong một văn bản nào. Tôi thì muốn tìm hiểu về sự hình thành của các ngôi chùa làng, mà ngày nay đang dần mai một hoang phế.

Rời chùa Kim Sơn, tôi đi dọc theo dòng sông Bạch yến, ngang qua bến đò ngày xưa cụ Đặng Huy Trứ đã dừng chân và lưu giữ một mối tình lãng mạn. Tất cả vẫn còn nét hoang sơ, chỉ có con đường đất bùn lầy lội khi mưa xuống đã được bê tông hóa. Trong ánh nắng hoang vu, một vùng không gian trước mắt tôi bạt ngàn cánh hoa long lanh bay lơ lững giữa đất trời. Tôi dừng lại đưa tay bắt lấy vài nụ hoa trắng tinh khôi, từng sợi li ti óng ánh phát ra ánh sáng hồn nhiên như mắt trẻ thơ, như để níu giữ điều gì đó đã chìm vào quên lãng. Màu trắng ấy gợi lên trong tâm trí tôi hình ảnh mái tóc của mẹ bay trong chiều phất phơ từng sợi gió hắt hiu. Một bô lão trong làng nói rằng, đó là những hạt của cây gỗ mứt nở bung rồi bay theo gió.

Một vùng không gian đẹp đến não lòng, tôi đi về cố quận mà lòng cứ tiếc nuối. Có ai đó đã nói rằng, cái đẹp luôn mỏng manh, dễ vỡ. Phải chăng, đó là chân lý để cái đẹp trở thành vĩnh cửu cứu rỗi thế giới này! Điều mà đại văn hào Dostoievski đã kỳ vọng.■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 100

(Visited 136 times, 1 visits today)

Tags: , , , , , , ,

Category: Lê Huỳnh Lâm, Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *