Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 26 | NGUYÊN DIỆU Niềm phước lạc vô biên --- Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 26 | NGUYÊN DIỆU"/>

Niềm phước lạc vô biên

| 07/03/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 26 | NGUYÊN DIỆU Niềm phước lạc vô biên

Đến nay, mẹ tôi đã già, tôi đã lập gia đình. Mẹ vẫn hướng dẫn vợ con tôi niệm Phật, lễ Phật. Mỗi khi đứa con nhỏ của tôi đừng chắp tay ngước nhìn Đức Phật và lâm râm khấn nguyện, tôi như thấy hình ảnh mình ngày bé, cứ ngỡ thằng bé chính là tôi vậy.

Rất tĩnh lặng và từ bi, Đức Phật của tôi vẫn ngồi đó, trên bàn thờ nhà tôi. Ngài vẫn ngồi đó từ trước khi tôi ra đời, trong hình hài bằng đất trộn với bột giấy, được phủ bằng lớp sơn cũ kỹ có lẽ được tô quét từ rất lâu, trước khi có người đem tặng cho ông cố tôi, lúc ông đang làm Tri huyện ở Hưng Yên.

Đối với tôi và các thành viên nhiều thế hệ trong gia đình tôi, Đức Phật đang ngồi kia là đấng chí tôn, từ bi, quảng đại, phù hộ, che chở, mang lại cuộc sống tâm linh thanh tịnh, hiền hòa, là niềm an ủi lớn lao cho chúng tôi trước những trở ngại, đau khổ, lo buồn. Ngài đã chứng kiến biết bao vui buồn của gia đình chúng tôi, từ những việc lớn, việc nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày, những lợi lộc, những mất mát, sai lầm, cho đến sự ra đời, lìa đời của nhiều người trong gia đình.

Chúng tôi vẫn giữ nếp phụng thờ Đức Phật. Ông bà, cha mẹ chúng tôi vẫn thường thắp hương lễ bái hàng ngày, vẫn thường dâng lễ phẩm, hương hoa lên Ngài vào các ngày rằm, mồng một, các ngày lễ vía Phật và Bồ tát, cũng như những ngày kỵ giỗ… Từ lúc còn bé, chúng tôi được dạy phải thường niệm Phật, lễ bái Ngài, đặc biệt là khi có chuyện vui buồn như làm được điều tốt, được khen thưởng hay khi sai phạm, lầm lỗi cần phải sám hối.

Tôi không quên những đêm giao thừa, những ngày nguyên đán, những lần kỵ giỗ. Mọi người trong gia đình tươi vui, thành kính lễ lạy Đức Phật. Hình ảnh những người thân thương lần lượt qua đời vẫn in rõ trong ký ức tôi – ông bà nội tôi, bác Hai tôi, cha tôi và đứa em lên tám của tôi vẫn rất sống động mỗi khi tôi ngước nhìn Đức Phật. Ngài vẫn như thế, hiền hòa, trang nghiêm, minh chứng cho lòng thành kính của chúng tôi đối với Ngài và tình yêu thương thắm thiết của chúng tôi đối với nhau.

Hoàn cảnh đổi thay, gia đình tôi phải dời chỗ ở đến vài nơi khác, nhưng dù ở đâu, chúng tôi cũng thỉnh mời Đức Phật theo cùng. Thế rồi một thành viên trong gia đình được gần gũi Ngài cũng thưa dần đi. Các chị tôi lần lượt theo chồng đến ở nơi khác. Tôi là con trai độc nhất của gia đình, được ở với mẹ và được hàng ngày thờ phụng Đức Phật. Đến nay, mẹ tôi đã già, tôi đã lập gia đình. Mẹ vẫn hướng dẫn vợ con tôi niệm Phật, lễ Phật mỗi khi đứa con nhỏ của tôi đứng chắp tay ngước nhìn Đức Phật và lâm râm khấn nguyện, tôi như thấy hình ảnh mình ngày bé, cứ ngỡ thằng bé chính là tôi vậy.

Khách đến nhà thường khen tôi có được pho tượng Phật cổ hẳn là quý lắm. Đối với tôi, đấy chính là Phật, là hóa thân của Ngài, cho nên bảo đấy là quý lắm thì e không đủ ý nghĩa. Đấy phải là phước lạc vô biên, vô cùng… Tôi tin rằng hóa thân của Đức Phật  có thể mang nhiều vẻ, nhiều hình hài khác nhau, bằng vàng, bằng đồng, bằng đất, giấy, xi măng… hiện đang ngự trên các bàn thờ của các gia đình Phật tử ở khắp mọi nơi, là niềm phước lạc vô biên, vô cùng. Tôi mong mỏi tất cả mọi nhà đều có hóa thân của Ngài qua những hình tượng khác nhau và từ đó, mọi chướng ngại, khổ đau trong cuộc đời này sẽ vơi dần đi…■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 26 | NGUYÊN DIỆU

(Visited 83 times, 1 visits today)

Tags: , , , ,

Category: Nguyên Diệu, Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *