Sáng Chủ nhật

| 04/10/2015 | 0 Comments

Tùy bút | Nguyễn Thị Hải

sang-chu-nhatVe kêu làm tôi tỉnh giấc ngủ. Đúng hơn là tỉnh giấc mơ. Lạ quá, tự nhiên lại mơ đứa em út đòi tôi đưa đi chơi. Tôi và nó cùng đến một chốn mênh mông có cây hoa lá tươi đẹp vô cùng. Nhưng nó đột nhiên giở chứng,cứ ấm ức, nhõng nhẽo làm tôi phải dỗ dành mãi. Tôi hỏi nó: “Em ơi, cảnh đẹp thế này chị em mình đi chơi, sao em lại khóc?” Nó không thèm đáp chỉ cứ nỉ non dằng dai, tôi thấy thật phiền. Một con bướm nâu hoa văn rất đẹp bay ngang qua, tôi muốn rứt tay đứa em để đi xem bon bướm. Đúng lúc đó ve kêu lên một tràng âm thanh chói gắt đánh thức giấc mơ một cách phũ phàng. Nhưng nếu còn nán lại trong mơ thêm một giây thế nào tôi cũng được nghe đứa em út thét lên còn chói gắt hơn ve sầu nũa. Thật đáng sợ.

Từ gần nửa tháng nay, sáng nào tôi cũng bàng hoàng tỉnh giấc vì tiếng ve. Tưởng phải có hàng ngàn hàng vạn con kêu lên cùng một lúc. Chúng bừng bừng đánh thức tôi với một sức mạnh làm tan biến ngay tức khắc cái mơ màng của giấc mộng đêm, đưa tôi về chính khoảnh khắc thực tại. Rồi sau đó chúng bất thình lình nín bặt, cũng bất ngờ như khi chúng bắt đầu. Chỉ còn ánh sáng lúc 5 giờ mỏng nhạt, và một bầu không gian yên tỉnh tuyệt vời.

Tôi sửa cái gối cho ngay ngắn rồi nằm lên lại. Tắt quạt và gạt cái chăn sang một bên. Bật đèn lên và bắt đầu đọc sách. Tôi muốn trích ra đây một bài thơ nhỏ trong tập Hài cú nhập môn tôi vừa đọc trong sáng hôm nay: “Đêm trăng/ Người láng giềng/Thổi sáo lạc âm”.

Bây giờ không có đứa em ràng ríu tay chân, tôi tha hồ đi chơi trong đêm trăng đẹp của Koyo. Dường như hiện ra trước mắt cảnh Koyo ngồi ngắm trăng, không gian trong vắt, tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sáo của người hàng xóm. Dầu không đối diện nhưng vẫn thấy được hơi thở, cảm xúc của người qua tiếng sáo. Một vầng trăng tuyệt thế thức giữa nhân gian. “Vầng trăng vời vợi, ánh mây xa vời…”. Bất ngờ tiếng sáo lạc âm. Người láng giềng nọ làm sao mà biết được đã khiến Koyo phải giật mình.

Tôi còn mải thán phục cái thức tĩnh lặng của Koyo thì con chim sẻ nghịch ngợm trong ban mai của tôi kêu tôi trở về sống chung với nó. Tôi úp cuốn sách nhỏ trên ngực dõi nghe tiếng chim. Nó vừa bay vừa kêu thành ra tiếng kêu cũng cứ lộn lên lộn xuống đến chóng mặt. Bay chán chê, nó đáp xuống mái tôn, ngước cái mỏ lên trời hít một hơi dài rồi rắc ra một tràng liên thanh rặt những âm chíp chíp y hệt như người ta đổ quân cờ. Hình ảnh này thú vị quá. Tôi không kìm được, thò đầu xuống nói với đứa em: “Này, có nghe con chim đang hót không?”.

Đứa em gái kế tôi (hiện tại hai chị em đang sống với nhau) dậy từ trước, đã đánh răng rửa mặt và thay đồ rồi, đang ngồi ở bàn học trông ra ngoài trời. Chắc hẳn đợi trời sáng thêm chút nữa là sẽ đi. Đã thành lệ từ mấy tháng nay. Chủ nhật nào nó cũng đi xuống chỗ người yêu, tới tận tối mới về.

Chủ nhật nào tôi cũng phải bỏ ra dọn dẹp nhà cửa trong khi nó vô tư đi chơi. Hôm nay cũng thế. Mỗi khi nghĩ đến là thấy bực mình. Cũng vì chuyện này mà tôi và nó giận nhau mấy lần. Cuối cùng tôi cũng đành chịu thua nó.

Có hai chị em mà ít khi trò chuyện cởi mở với nhau. Tôi ở trên gác, nó ở dưới nhà, tách biệt như hai thế giới. Nó ngủ dậy sửa soạn đi học, khi đi cũng chẳng cần nói với tôi một câu. Tôi về nò làm những phần việc của nó rồi học bài, còn tôi ở trên gác đọc sách, viết lách và ngủ. Nó luôn tỏ ra có vẻ lầm lì, bướng bỉnh với tôi. Có lần trong cơn trầm cảm uất ức, tôi điện thoại về nhà. Bố tôi nghe máy. Tôi nức nở: “Nó càng ngày càng quá quắt, làm mệt mỏi tinh thần con. Bố hãy nói nó ra ở riêng đi”. Bố tôi cuống cuồng, vừa an ủi tôi, vừa điện thoại vào trách móc, khuyên nhủ nó. Thế là nó vừa khóc vừa tuyên bố sẽ đi ra ở riêng.

Cả một tuần nó đi tìm phòng. Hôm nào về nó cũng nói cho tôi biết là có cái phòng như vậy ở đường này hẻm nọ. Tôi hỏi nó ở được không thì nó bảo để kiếm chỗ khác. Đến cuối tuần nó tìm được phòng ưng ý ở gần vòng xoay Hàng Xanh. Người ta cho thuê nguyên cái nhà có hai tầng, nó sẽ tới ở ghép với hai người trên lầu hai.

Nó lấy hết quần áo của nó xếp vào túi xách. Tôi ngồi bình tĩnh xem nó làm. Lại còn nhắc nó cầm theo ít mắc lên trên đó mà dùng. Tôi hỏi nó là đi ngay bây giờ à. Nó gật đầu bảo đem quần áo và một ít sách vở lên trước. Tôi bảo trời tối rồi, để tới mai hãy dọn lên.

Cứ y như thực vậy, cả cái việc nó đi tìm phòng lẫn việc tôi tỏ ra dửng dưng khi nó bảo dọn đi. Bây giờ đã đến phút chót, không thể đóng kịch được nữa. Thấy nó chần chừ, tôi mới phì cười bảo: “Thôi cất quần áo vào tủ đi. Tưởng là ở riêng đơn giản lắm sao? Đừng có điên”. Mặt nó đã sưng lên chỉ chực khóc từ lúc dọn đồ, nghe tôi nói vậy nó khẽ cãi: “Cứ đi”. Tôi bắt đầu bày vẽ ra: “Ở chỗ ấy nghe nói đã thấy phức tạp rồi. Mình là con gái mà dưới lầu hai lại có hai người con trai ở. Nếu tách biệt ra thì nói làm gì, đây lại trong cùng một nhà. Rồi mỗi khi ra vào đều phải phiền đến người ở tầng trệt ra mở cửa giùm, cảm giác mất hết cả tự do. Còn hai người sẽ ở chung phòng tính khí họ ra sao? Đã biết chưa? Rồi lại chả như chị Khoa (Khoa là bạn học của tôi) mỗi lần xuống đây là mỗi lần than thở bực bội cái người ở chung. Chưa kể giá thuê phòng mắc mỏ, mỗi tháng phải tiêu thêm bao nhiêu tiền? Hãy thử nghĩ đến người khác một chút”. Nó cúi mặt mân mê cái túi xách ra chiều suy tính, nghĩ ngợi. Tôi nói luôn; “Bây giờ cất đồ đi. Rồi đi điện thoại lên chỗ phòng trọ nói lại với họ”. Nó đứng dậy: “Mai đi học sẽ ghé lại gặp họ nói”. Nghe vậy, tôi bật cười, nguýt nó một cái “hứ”. Nó cũng cười và “hứ” một tiếng dài hơn tôi.

Tôi gọi điện về nhà nói với bố mẹ là nó đã suy nghĩ lại không ra ở ngoài nữa chứ không nói thật là tôi bảo nó ở lại. Bố mẹ tôi rất lo đứa em phải đi ở bên ngoài, không có ai trông nom, chỉ bảo. Hơn nữa, bố mẹ còn sợ mang tiếng với mọi người là chị em tôi không đoàn kết, đến nỗi không ở được với nhau. Bà tôi cũng lo, bà giục thím gọi điện vào khuyên giải hai chị em. Thím tôi thờ phào: “Ừ, thôi cháu là chị chịu khó nhường nhịn em. Tính nó vẫn bướng từ trước, ai cũng biết. Với lại, hai năm nữa em nó ra trường, lúc ấy chị em cũng chẳng còn được ở với nhau. Rồi sau có gia đình lại càng xa cách”. Thím ngẫm bản thân mình mà khuyên tôi, tôi suy nghĩ thấy cũng chạnh lòng. Nhưng chuyện mâu thuẫn giữa tôi và đứa em bỗng biến thành mối quan tâm của cả nhà, thật chẳng hay ho gì. Khi nhìn thấy số máy ở nhà gọi là tôi chán quá, biết ngay rằng thế nào cũng nhắc tới chuyện đó và lại khuyên nhủ những điều mà tôi thuộc lòng cả. Đứa em cũng vậy. Nó bảo không muốn nghe điện thoại của nhà nữa. Nó nói thêm: “Bố nhà ta đàn ông mà hay nói nhiều”. Đã có một bài học như thế nên tôi tự dặn lòng rằng chớ có điện thoại về mà than vãn cái gì nữa, cứ âm thầm giải quyết với nhau.

Tôi vẫn thường tự hỏi tại cớ gì mà tôi và đứa em không gần gũi được với nhau. Nó thì bảo: “Chị giữ kín tâm sự của mình để bộc bạch trong truyện ngắn”. Còn tôi nói nó: “Mày cho rằng chỉ có thằng Kiên (người yêu của đứa em) là người hiểu mày nhất, nên cái gì cũng chỉ nói với nó. Không coi người khác ra gì”. Đáng nhẽ tôi không nên nói câu như vậy, nhưng dù sao cũng đã nói rồi. Dẫu bày phần hàm hồ thì vẫn có ba phần đúng. Đúng ở chỗ con em quan trọng anh chàng Kiên này quá. Tới mức coi anh ta là tất cả lẽ sống. Cứ nhìn cái cách của đứa em thì thấy ngay chứ nào phải tôi nói quá lên. Mà hình như khi yêu ai cũng như vậy cả. Chẳng phải ban đầu tôi cũng thế sao? Nhưng trải qua mấy năm, tình cảm không còn được như xưa nữa.

Hai đứa nó quen nhau từ hồi đứa em mới học có lớp 10 thì phải. Anh chàng Kiên hơn nó hai tuổi. Mà đâu phải là bạn chung trường. Tính ra quê anh chàng cách chỗ chúng tôi gần cả trăm cây số. Anh chàng về bên ngoại chơi, nhà ngoại gần trường học của đứa em, do đó mà quen nhau. Suốt mấy năm tụi nó thư từ không biết bao nhiêu. Cách trở nhau mãi cho đến khi anh chàng Kiên học xong cao đẳng, thì liên thông lên đại học ở một trường trong này. Đứa em thì lên năm thứ hai. Vậy là từ đầu năm học mới vừa rồi, tuần nào hai đứa cũng gặp gỡ nhau. Chúng hẹn ước mỗi tuần gặp nhau một lần vào chủ nhật. Lúc đầu, anh chàng Kiên lên chỗ chúng tôi, không vào phòng mà lại hẹn ở vườn trường Nông Lâm gần đó. Sau thì chỉ thấy em gái xuống dưới chỗ anh ta. Tôi hỏi tại sao với vẻ mỉa mai ra mặt. Đứa em không nói không rằng, tôi cũng không thể gặng hỏi được nó. Sáng hôm sau tôi nhận được lá thư của nó để trên bàn. Nó viết: “Chị cũng từng yêu rồi mà, chẳng lẽ không thông cảm được sao? Chúng em không có không gian riêng. Đi sang bên Nông Lâm, ngồi bên nhau cũng bị người ta nhìn ngó, tò mò (Dẫu em vẫn coi thường những con mắt nhìn như vậy, họ chắc chưa hiểu thế nào là tình yêu). Ở dưới chỗ anh Kiên, chúng em không phải ngồi ở ngoài trời, lại không gặp phải những ánh mắt khó chịu như thế. Chẳng có gì đáng lo, chúng em tự khắc biết giữ gìn mình”. Đọc thư của nó, tôi vừa tức vừa buồn cười. Té ra là cũng là một người ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình. Tôi ngẫm nghĩ mãi cuối cùng đành mặc nó. Thế nghĩa là tôi phải cam tâm làm một mình cái việc tổng vệ sinh nhà ngày chủ nhật. Cái này gọi là trời không chịu đất, đất phải chịu trời đây. Chợt nhớ thấy tiếc những ngày ở một mình trước đây. Chủ nhật nghỉ học dọn dẹp sạch sẽ căn phòng, nấu nướng đơn giản, rồi thì nằm đọc sách, nghe nhạc. Căn phòng cũ có cây ổi, mùa trái chín rớt đầy trên mái tôn. Đêm nằm nghe ổi rung lộp độp mà tưởng tới con chim ăn trái ban đêm có cái mỏ thơm lừng ổi chín. Những ngày ấy mới vừa qua thôi, ngỡ như hôm qua với hôm nay.

Lẽ nào vì luyến tiếc những ngày một mình thanh thản trước đây mà tôi đối xử với đứa em có chút âm thầm oán giận? Chao ơi, chẳng lẽ sự thật là như vậy ư? Bố tôi mỗi khi điện thoại hay hỏi: “Hai chị em có khỏe không? Em nó có mập lên tí nào không?”. Lần nào tôi cũng chỉ trả lời qua quýt. Đứa em vẫn ốm như hồi phổ thông. Dáng nó cao, mảnh khảnh. Da trắng xanh. Tôi thầm nhìn nó từ phía sau, đôi vai gầy mỏng của nó làm tôi se lòng. Hai năm ở với tôi dường như cũng nặng nề với nó. Tại sao giữa hai chị em gái lại nhiều bất đồng và rắc rối như thế? Trong khi tận đáy lòng vẫn yêu thương nhau.

Tôi hỏi: “Này, có nghe con chim đang hót không?”. Đứa em nói ngay: “Đang nghe. Sáng nào nó cũng rối ra rối rít”. “Sao mà biết được sáng nào cũng là nó?” “Thì đều là chim sẻ cả mà”. “Chẳng lẽ tính tình chim sẻ con nào cũng giống nhau? Chúng có cá tính riêng hay không?”. Đứa em cười: “Cái này thì chịu”.

Lúc tôi giật mình tỉnh dậy lần thứ hai, ngó xuống nhà thì dứa em đã đi rồi. Cánh cửa khép hờ. Ánh nắng bên ngoài rực rỡ. Không hiểu sao tôi thấy lòng trống trải quá chừng. Tiếng thở dài của mình một mình mình nghe.

Chải răng rửa mặt ăn sáng xong tôi đi giặt mấy cái khăn cũ lau dọn đồ đạc. Ôm mớ khăn ướt từ ngoài nhà tắm đi vào, chợt thấy con bướm nâu bay chập chờn ở mảnh đất mọc nham nhở toàn cỏ dại và những cây na, cây bưởi nhỏ do ăn hạt vứt ra trước cửa nhà. Nhớ ra rồi, con bướm này giống y con bướm tôi mơ thấy hồi đêm. Trời ơi có phải giấc mơ là điềm báo, nên bây giờ được gặp nhau giữa hiện tại này? Tôi ngồi xuống cái ghế gỗ trước cửa ngắm nhìn con bướm, như thể được tiếp nối giấc mộng dang dở hồi đêm. Nhìn xem, đôi cánh chập chờn của nó sao mà dịu dàng. Nó đậu xuống một cái lá bưởi nhỏ xíu, rung rung cánh, thân mình rướn cong như thể thì thầm những lời thương yêu sung sướng. Bay đến ngọn rau dền, nhánh cỏ dại, đọt mồng tơi, đén đâu nó cũng lặp lại cử chỉ âu yếm đó. Với tôi trước giờ mấy thứ cỏ cây tạp nham này có giá trị gì đâu, vậy mà con bướm chúng tựa hồ như một thế giới. Thế giới tí hon nhưng sinh động và phong phú lắm. Tình yêu của con bướm làm tôi ngỡ ngàng xúc động. Người xưa quan niệm rằng một nhánh cỏ vô tri cũng mang một phần linh hồn của vũ trụ. Những thứ có mặt trong cõi trời đất này chẳng có thứ chi là vô dụng. Hình như tôi đã ngộ ra. Con bướm cứ thong thả chào hết những thứ cỏ cây có mặt trên vạt đất thừa rồi vụt bay lên cao mất hút vào nắng. Chỉ còn tôi và cỏ cây ở lại nhìn nhau.

Con bướm bay đi mất rồi, đánh chỉ đứng ngẩn ngơ chứ không biết phải thốt lên thứ âm thanh nào để gọi nó quay trở lại. (Đây là thơ của tôi trong suốt buổi sáng chủ nhật này).

Tôi định chiều đứa em về tôi sẽ đọc câu thơ này cho nó nghe. Đứa em bây giờ đang ở bên người yêu của nó. Nó có cảm thấy được hạnh phúc thực sự không? Trong tôi có chút lo âu, có chút u buồn.■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 89

(Visited 121 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Nguyễn Thị Hải, Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *