Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 19     |      SÁNG NAY DẬY THẬT SỚM…"/>

Sáng nay dậy thật sớm

| 13/08/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 19     |      SÁNG NAY DẬY THẬT SỚM…

Linh Thoại

Sang nay day that som

Sương sớm còn lạnh vai áo, hai mẹ con đã ra đến Bến Hàm Tử. Cửa nhà ông thầy “y học cổ truyền”vẫn còn im ỉm khóa. Trên tờ giấy đính trước cửa nhà , đã có hơn 10 người “ghi danh”, không hiểu sao số 8 còn bỏ trống và con ghi tên mẹ vào đó.

Phải còn hơn một tiếng mới đến giờ khám bệnh, thế là quyết định chở mẹ đi đâu đó. Nên không dưng, hai mẹ con có một buổi đi dạo phố giữa ban mai Sài gòn. Nói là dạo phố, thật ra, chí quanh một con đường Trần Hưng Đạo, từ Q.5 ra Q.1

Ngang qua Bưu điện Trần Hưng Đạo. Lâu rồi con mới nhìn vào đó khi ngang qua. “Mẹ ơi! Cái bưu điện này ngày xưa con hay ghé để lảnh tiền mẹ gửi”. Nghe tiếng mẹ cười nhẹ. Tự nhiên lòng con rưng rưng.

“Sắp tới là KTX của tụi con”. “Ủa, ở gần đây à?”-“Dạ, mẹ đến lâu quá rồi nên không nhớ”. Con dừng một chút ở trước cổng vào KTX, để mẹ “định vị”rõ hơn nơi con đã sống cả thời sinh viên, nơi 7,8 năm rồi nhĩ, mẹ bỡ ngỡ tìm đường vào thăm hai chị em con.

“Đây là cái cửa hàng tụi con mua máy đo huyết áp”. “Đây là trung tâm điện máy nơi tụi con mua cái máy ép trái cây”. “Nơi này…”. Bỗng dưng sáng nay, đường Trần Hưng Đạo mang một hồn phố khác, gắn với nhiều kỷ niệm, và kỷ niệm nào cũng có hình bóng mẹ…Nên lái xe mà lòng cứ nao nao.

Mẹ bảo ghé vào Công viên 23-9 ngồi nghỉ, nhưng con chở mẹ đến quán chay gần đó, tìm cho mẹ chỗ ngồi nhìn ra công viên. Mẹ bảo: những cái cây ở đó ngày con ra trường còn nhỏ xíu xiu, nay cao lớn quá chừng…

Mẹ gọi món hủ tiếu nấu và nói một câu làm con nhớ đến phim Nàng Dae Jang Geum: người nấu món này chắc phải có tâm lắm, trông thật tinh khiết, không béo, không bột ngọt, không làm hại sức khỏe người ăn.

Mẹ ăn ngon lắm, làm con vui “không nói nên lời”. Con nhìn cô chủ quán, muốn nói một lời cảm ơn nhưng sợ mình “sến sến”thế nào, lại thôi.

Rồi hai mẹ con lại quay về Bến Hàm Tử. Đợi thầy thuốc, rồi đợi đến lượt khám, mỏi mòn! May mà mẹ có mang theo tờ tạp chí Văn Hóa Phật Giáo và dặn con mang theo một quyển sách. Đọc hết sách, lại đợi. Nhớ đến cuộc hội thảo Phật giáo quốc tế đang diễn ra, không biết hôm nay có gì dặc biệt không? Hic, xem nữa là mẹ đòi dời ngày khám bệnh vì muốn con đi dự.

Đến gần trưa thì mới xách được 7 thang thuốc của mẹ về. Về, mẹ lấy ngay ra một loại thảo dược, đi từ nhà sau lên nhà trước tìm ba: “Đố anh đây là da con gì?”. Ba không biết mẹ đang “ thử tài”nên trả lời hồn nhiên: “không phải da đâu, đây là vỏ cây đỗ trọng”. Mẹ bật cười: “Anh giỏi quá! Đúng là con thầy thuốc. Em tưởng “ cha làm thấy con đốt sách “chứ!”

Con ngồi trên võng cười một mình: một người lục tuần, một người thất tuần mà cứ như “vợ chồng son” vậy!Nhỏ em cũng cười, nụ cười ma mãnh đầy hàm ý. Và em lại làm cả nhà cười ngất vì những câu “chọc ghẹo”của mình.

Trưa chủ nhật hôm nay vui ghê, em nhĩ. Em cứ chọc mẹ cười nhiều như thế, mẹ sẽ mau hết bệnh hơn.

Mẹ ơi , viết mấy dòng này để…nhớ mẹ, và mong mẹ mau khỏe. Mong mẹ lạc quan hơn. Còn bao nơi con chưa đưa mẹ đi được mà. Và còn những thời kinh sớm chờ mẹ. Có những buổi sớm choàng dậy hốt hoảng, vì lo trễ giờ làm, hay vì một cơn ác mộng, nhưng con bình tĩnh lại ngay khi nghe “pháp âm”hòa trong giọng mẹ.

Chỉ cần thức dậy, nghe trên gác vẵng tiếng chuông và lời kinh mẹ tụng, con biết là mình còn hạnh phúc biết bao! ■

Linh Thoại

(Visited 119 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Linh Thoại, Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *