Thăm Chị

| 25/03/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 36 |TÙY BÚT | Phạm Thị Thanh Vân

tham-chiTôi và Nga biết rồi thân nhau từ năm 1971, khi cùng đậu vào lớp 6 trường Nữ sinh Gia Long cho đến tận bây giờ.

Nga chỉ có một người chị gái: chị Loan. Nga rất thương chị, nên ngày Nga cùng gia đình định cư ở nước ngoài, chia tay tôi Nga bảo: “Vấn nhớ thường lên chơi với Loan cho đỡ hiu quạnh”. Tôi nghe mà cũng thấy lòng mình thật quạnh hiu.

Tôi cũng bận rộn với cuộc sống nên thỉnh thoảng mới ghé thăm chị, vì vậy mỗi lần ghé thăm đều ở lại chơi thật lâu. Chị tâm sự với tôi chuyện đời, chuyện gia đình, con cái, và bao giờ cũng kèm theo lời dặn: em đừng nói với Nga kẻo Nga lo.

Rồi năm 2003, cha bị mất. Thời gian đầu, chị suy sụp thấy rõ. Dần dà, theo thời gian, chị cũng lấy lại được thăng bằng. Và kể từ đó, mỗi lần tôi ghé thăm, chị hay kể cho tôi nghe về việc niệm Phật, đi chùa, phát tâm làm Phật sự, ấn tống kinh sách và còn khuyên tôi nên cúng thí hàng ngày. Tôi mừng khi thấy chị bớt buồn và mừng hơn khi biêt chị tìm thấy niềm vui trong đạo.

Để rồi, năm ngoái, tin chị vào bệnh viện cấp cứu đến với tôi thật bàng hoàng. Buổi trưa, chạy vội vào, đứng ở cửa phòng cấp cứu, qua vuông cửa nhỏ, tôi thấy chị nằm đó, bất động dưới tấm drap trắng toát lạnh lùng. Tôi khóc vì linh cảm rằng mình sắp phải xa chị mãi mãi, và cảm nhận sâu sắc hai chữ “vô thường”. Chỉ mấy ngày sau, chị thật sự rời bỏ chúng tôi, để lại tất cả mọi vui buồn.

Đám tang chị đông đủ họ hàng thân quyến, bạn bè đi đưa. Trên áo quan phủ đầy lan tím, vì chị là người rất yêu hoa. Tôi tiễn chị với bao nỗi ngậm ngùi riêng. Ngày mẹ và Nga từ Mỹ về, mẹ chết lặng khi thấy tấm hình con gái, nước măt chảy ngược vào trong.

Rồi đến bạn tôi suy sụp. Hai cái tang lớn đã quá sức chịu đựng của Nga. Xa nhau vời vợi, tôichỉ biết chia sẻ với bạn qua những trang thư. Cho đến giờ, mail cho nhau, ngoài những lời Phật dạy, những câu kinh, bài kệ, nhắc nhau siêng năng niệm Phật, làm điều lành và cầu nguyện cho chị được vãng sanh Tịnh độ, vì đó cũng chính là tâm nguyện lơn của chị trong những ngày cuối đời. Tôi tin rằng, ở một nơi nào đó, chị sẽ vui khi thấy chúng tôi cũng làm vậy.

Thấm thoát đã gần đến ngày giỗ đầu của chị, vậy mà với tôi, chị như chưa bao giờ mất. Cứ như, chỉ cần ghé thăm, bấm chuông, lại thấy chị ra mở cửa (thương là thế) với nụ cười dịu dàng, quen thuộc.

Chị Loan ơi, chết là điều tự nhiên trong cuộc sống, cũng như thay môt chiếc áo khác của sự sống phải không chị, và, em tin rằng chiếc áo lần này chị mặc sẽ đẹp, sẽ như sở nguyện của chị.

Viết với tấm lòng thành của một đứa em, như gửi đến chị một món quà mỗi khi em ghé thăm nhà. Và em lại được nghe chị khoe rằng : em ơi, nụ hồng này vừa nở, đẹp lắm!

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 36 |TÙY BÚT | Phạm Thị Thanh Vân

(Visited 82 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Phạm Thị Thanh Vân, Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *