Thầy ơi con đã hiểu

| 22/07/2015 | 0 Comments

Trúc Tâm – Đặng Giáp Tý

thay-oi-con-da-hieu

Tôi là một học sinh trường Trung học Cần Thơ từ năm 1938-1942 (sau đổi lại tên trường là Phan Thanh Giản). Tôi nội trú và được nhận học bổng vì học giỏi và gia đình khó khăn. Là con chim đầu đàn của bảy đứa em, tôi phải ráng học để giữ được học bổng, tránh tốn kém cho cha mẹ trên bước đường đi học xa nhà (nhà tôi ở Tân Châu – An Giang).

Ba tháng nghỉ hè, cha tôi xếp cho tôi một thời dụng biểu nghiêm túc: tháng đầu và tháng cuối nghỉ ngơi, đi chơi hoặc thăm bà con họ hàng. Riêng tháng giữa, tức tháng thứ nhì thì phải học ôn bài (bài năm trước và học thêm theo lối hàm thụ với giáo viên tận Sài Gòn: thầy ra bài, tôi làm gửi theo bưu điện cho thầy sửa rồi hoàn lại. Cứ thế mà học tiếp). Nhà tôi đông anh em, lại chật hẹp, không có chỗ yên tĩnh để ngồi tập trung học bài, nên tôi xin ba mỗi ngày cho tôi vào một ngôi chùa quen tọa lạc giữa đồng rất thanh vắng. Trụ trì là một vị sư tuổi ngoài năm mươi, thân quen với gia đình tôi, và là một vị chân tu từ tốn va có phẩm hạnh.

Ông dành riêng cho tôi một góc học tập có cửa ngang nhìn ra vườn rợp bóng dừa, cây sao cao ngất, cùng một số cây bàng xòe tán lá như những chiếc lọng xanh um, mát mẻ. Một chiếc bàn con bằng gỗ và một ghế dài. Thế là tôi có một chỗ ngồi học lý tưởng. Mỗi ngày, tôi cắp sách lên chùa từ bảy giờ sáng. Chào sư xong, ra chánh điện lễ Phật rồi mới ngồi vào bàn học bài. Sư rất thương tôi, bảo tôi cùng ăn trưa với sư, nhưng mẹ tôi đã làm sẵn một “cà mên” cơm và thức ăn để tôi đem theo ăn trưa. Ăn xong, nghỉ một tiếng đồng hồ rồi học tiếp đến năm giờ chiều mới về nhà. Chủ nhật nghỉ ở nhà. Hồi ấy tôi chỉ biết học chứ không hiểu gì về Phật pháp, ngoài việc ngày hai lần lễ Phật khi đến và lúc về,thế thôi. Thỉnh thoảng tôi có lên chánh điện nhìn thấy có nhiều tượng Phật và bứcvẽ một ông có râu quai nón đang quảy chiếc trượng có treo chiếc giày đi trên mặt nước, tôi tò mò hỏi sư thì người cho biết các danh hiệu của Phật như: Đức Thích-ca Mâu-ni, Quán Thế Âm Bồ-tát, Văn Thù, Phổ Hiền Bồ-tát..còn vị có râu kia là Tổ sư Đạt Ma. Sư thấy tôi có vẻ như muốn học hỏi thêm về Phật pháp nên ôn tồn bảo tôi: nếu con muốn học hỏi về giáo lý Phật đà thì chủ nhật con rảnh lên đây một ngày thầy sẽ sơ giảng vê Phật pháp căn bản cho con hiểu, cũng có ích cho đời sống tâm linh của con đó”. Tôi chỉ vâng, dạ…và rồi suốt một tháng rưỡi trôi qua, tôi chỉ đến chùa để học và làm bài của tôi mà thôi, không nhớ gì đến việc thầy hứa sẽ hướng dẫn tôi vào đường học đạo…

Bẳng đi một thời gian, thời cuộc và hoàn cảnh đã thay đổi, tôi không còn dịp liên lạc với chùa và sư nữa…bây giờ tôi đã ở tuổi “thất thập cổ lai hy”, ngồi nhớ lại thời gian nghỉ hè lúc còn nhỏ, đi học thêm ở chùa mà nghe bùi ngùi tấc dạ! Sư ông đã viên tịch, ngôi chùa không còn nữa. Nơi đó nay là ruông lúa mênh mông, những lượn sóng lúa như đùa giỡn với cánh đồng trong gió thoảng nhẹ điểm vài cánh cò trắng đi kiếm mồi. Vạn vật hoàn toàn đổi khác. Lời từ tốn nhỏ nhẹ của sư ông năm xưa hứa sẽ giảng về Phật pháp cơ bản cho tôi nghe vẫn như còn văng vẳng bên tai, khiến tôi tự thấy như hối tiếc vì chưa được diễm phúc học đạo với Người, để nay Người đã vĩnh biệt ngàn thu về với tứ đại. Kỷ niệm thời gian học tập ở chùa tôi không sao quên được và hình bóng thầy trụ trì đức độ, thương kính ấy cũng không thể nào nhạt phai trong tôi. Sau này ra trường đi làm việc, lúc rảnh rỗi tôi thường lấy kinh sách của ba tôi để tìm hiểu thêm, và cũng để tạ lòng mong muốn dạy giáo lý Phật pháp cho tôi để cho lòng được thanh thản, an vui. Qua đó, tôi được hiểu khá nhiều về Phật pháp; thế nào là thân tứ đại, tứ diệu đế, bát chánh đạo, ảo kiến, cái ta v.v..Tôi không còn nuối tiếc những mất còn tang điền thương hải. Cái sanh tử tôi cũng coi nhẹ, hiểu rằng “nó”đang xảy ra từng sát na, rằng không có người chết mà chỉ có tiến trình của sự chết. Và việc mất, còn ấy cũng không nằm ngoài sự chi phối của định luật vô thường. Hiểu thế, tôi đã trang bị phần nào cho cuộc hành trình về bến giác để ngày nào đó tiếp bước theo sư ông thương kính vậy.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 77

(Visited 115 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com