Vu vơ với má

| 03/10/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 40

                                   Minh Phúc

vu vo-voi-ma

Không phải tại cơn gió khuya vô tình cứ táp lờn vào mặt tôi bữa từ nơi làm việc chạy về nhà trọ mà làm tôi nhớ má. Cơn nhớ cũng hoàn toàn không tại mấy cơn mưa thắm thiết cứ kéo dài khi ngày âm trên tờ lịch bắt đầu chuyển sang tháng Bảy. Cơn nhớ cũng không ở sẵn trong căn phòng trọ nằm le te tận hẻm sâu, giữa phố rộng thênh này.

Vậy thiệt ra, có gì gắn kết cho nỗi nhớ của tôi, trong cuộc hành trình xa cách má đến vời vợi? Tôi không thể trả lời trọn vẹn  cho những thứ mình nghĩ, nó quá phức tạp, Cái kiểu phức tạp này không có ý nghĩa cho tình cảm tự nhiên gắn kết từ máu xương của má và tôi.

Dưng mà trở nên mẫn cảm. Tôi ít chia sẻ được gì cho má trên những chuyến hành trình vô tận của mình.

Nhiều khi, trên mỗi bước chân, lại như đếm thấy tiếng thở dài của má. Tôi như thể cái cây, không thể dừng lớn, còn má không thể dừng già và như vậy là, má và tôi không thể gần mãi bên nhau, vì tôi chưa dừng lang bạt.

Nên, mấy lần từ xa về, thấy má cặm cụi bên mấy dây bầu, dây mướp, rồi lại đi vòng quanh nhà tước lá vàng cho mấy cây nhãn, cay chanh. Âu yếm và nhẹ nhàng, thì tôi chợt hiểu, má trút nỗi nhớ của  mình vào những bầu bạn giản đơn đang ở quanh má. Cây cỏ giản đơn, đã thay tôi chia sẽ quạnh hiu cho má.

Tôi phác thảo về má với mấy nét đơn giản vậy, nhung, không có sự hẫng hụt nào cho bằng sự hẫng hụt của việc thiếu đi tình cảm thiêng liêng này. Cho nên, cũng không có gì đáng ngạc nhiên, khi cái bữa cùng bạn bước vô mái ấm của mấy em mồ côi, không dưng mà tôi chảy nước mắt. Bạn thấy đó, từ đứa bé mới 2 tuổi đứng cho vơ giữa đám đông, hay đứa em gái 16 tuổi đang hát cho bạn nghe, đã tắt hết sự thèm mẹ đâu?

Không có má, tức là tuổi thơ không có được những giây phút nhào vào lòng dịu dàng, ngửi mùi mồ hôi thân quen, không có bàn tay xoa trán trong cơn bùng bùng sốt, không có củ khoai luộc để dành trong túi áo bà ba sau bữa chợ trưa, hay đơn giản là không có cả trái ổi sẻ thơm lẫn mùi bùn đất của bữa má lội từ cánh đồng về lúc tối mịt…

Kỷ niệm với má hiền lành như dòng chảy sông quê. Những đêm hiếm hoi nằm cạnh má trong nhà của mình, chẳng vì cớ gì mà tôi trăn trở suốt. Gác tay lên trán, nằm nghe miết tiếng nước mưa đọng ở máng xối đang chảy tong tong xuống chiếc lu sành, nghe miết tiếng côn trùng rả rích mà buồn đến mượt mà. Chẳng vì cớ gì, chỉ thấy lòng đang chòng chành. Những ngày vắng tôi, không biết có giọt mưa, ngọn gió nào len lén chui vào căn nhà trống, để thấm hun hút những lặng lẽ của má cũng chòng chành theo nỗi riêng trời đất.

Mấy dòng vu vơ giữa những ngày mưa lũ, giữa mùa Vu lan đang chầm chậm về. Thấy dáng má đang nghiêm cẩn trước bàn thờ tổ tiên, vọng khấn lời bình yên cho mấy đứa con.

Tâm linh nào còn đồng vọng trong những đứa con xa nhà, như tôi hằng mải mê xa má.

Minh Phúc | Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 40

(Visited 72 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Minh Phúc, Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *