Xa xa bóng cò con

| 24/07/2015 | 0 Comments

Lê Như Hồng

 xa-xa-bong-co-con

Đã từ lâu nhỏ mới đủ can đảm nghe lại bài hát Mẹ tôi. Từ khi mẹ mất, nhỏ không dám nghe bất cứ bài hát nào có liên quan đến mẹ. Nhỏ sợ lắm, sợ phải làm sống dậy nỗi đau của nhỏ: mất mẹ lúc nhỏ có đầy đủ ý thức, cảm nhận tình cảm mình dành cho mẹ. Nhỏ sợ lắm, sợ lắm đi thôi khi nghĩ rằng trên đời này không còn mẹ nữa, một nỗi sợ hãi mà nhỏ không dám nghĩ và luôn né trành mặc dù lòng nhỏ luôn quặn đau khi nghĩ rằng mẹ đã ra đi không bao giờ trở lại. Khi còn bé, nhỏ không bao giờ xa mẹ quá một ngày. Mỗi lần mẹ đi vắng khoảng hai ngày thì ngày thứ hai nhỏ lại cơn sốt vì nhớ mẹ.

Vậy đó mà bây giờ nhớ lại phải xa mẹ mãi mãi rồi. Ngày nhỏ đậu đại học ở TP.HCM, nhỏ đã khóc nhiều lắm, khóc vì phải xa mẹ. Mẹ phải giải thích mãi là mẹ vẫn ở ngoài này lo kiếm tiền để cho con đi học, con lúc nào cũng nhớ đến mẹ để học thật tốt thì mẹ đã hiện hữu rồi. Mẹ nói, “Dù cho người nào đó hiện hữu trên cõi đời này mà không ai nhớ nghĩ đến thì cũng giống như đã chết rồi, nhưng dù cho người đã mất mà ta nhớ mãi thì người đó vẫn còn hiện hữu trong ta, con ạ! Tuy xa mẹ nhưng con nhớ nghĩ đến mẹ, đến người thân thì chính họ hiện hữu trong con. Hãy học cho thật tốt để tươnglai tươi đẹp hơn, đừng như mẹ một đời không học thì khổ lắm con ạ!”. Gói chặt nỗi nhớ mẹ, nhớ nhà vào lòng nhỏ học thật chăm chỉ, lúc nào cũng nhớ lời mẹ dặn. Nhỏ hãnh diện với bạn bè rằng mẹ là Bồ-tát Quán Thế Âm giúp nhỏ vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Ngày nhỏ tốt nghiệp loại giỏi mẹ cười thật hạnh phúc, những giọt nước mắt cứ mãi tuôn trên dấu chân chim chen chúc trên đôi mắt đen của mẹ. Mẹ nói, “cuối cùng thì nhà mình cũng đã có người đậu đại học, con là niềm hãnh diện cho mẹ và cho cả gia đình”.

Nhỏ đi làm cho một công ty nước ngoài, cứ bị công việc cuốn lấy, nhỏ quên mất lời hứa là sẽ gọi điện thoại cho mẹ vào mỗi Chủ nhật hàng tuần. Nhưng trong lòng nhỏ lúc nào cũng nhớ đến mẹ, mỗi lần được cấp trên khen hay được thưởng, nhỏ đều gọi điện kể cho mẹ nghe. Mẹ như là một cái máy thâu băng nơi trút niềm tâm sự cho nhỏ.

Được tin mẹ mất, nhỏ như từ trên trời cao rơi xuống đất không trọng lượng. Nhỏ không thể tin được, không tin được…

Vẫn đầy ấp những công việc nhưng một lỗ hổng trong tâm hồn nhỏ ngày càng lớn, nhỏ sống trong nỗi nhớ mẹ vô biên, nỗi sợ hãi mình không còn mẹ. Nhỏ sợ lắm, sợ phải gặp mẹ trong giấc ngủ nửa đêm rồi thức giấc, nhận ra rằng mẹ mình đâu còn nữa…Nhỏ không dám kể cho chị nghe nếu làm như vậy thì chị cũng sẽ đau lòng lắm. Nhỏ cất hình mẹ trong tủ, mỗi ngày Nhỏ nhìn mẹ một chút thôi không dám nhìn lâu, nếu nhìn lâu quá thì nhỏ sẽ khóc mất. Mà làm như vậy thì mẹ sẽ buồn không siêu thoát được.

Nhỏ nghe chị nói rằng nếu nằm ngủ mà thấy hình bóng mẹ thì mẹ chưa siêu thoát vẫn còn luẩn quẩn quanh ta để phù hộ cho chị em mình, nhưng mà nếu như vậy thì mẹ sẽ không siêu thoát mà không siêu thoát thì mẹ thật khổ. Nhỏ cũng thích được mẹ ở bên cạnh phù hộ nhưng làm như vậy thì bất công cho mẹ quá, mẹ đã một đời khổ vì con, bây giờ mất rồi mà còn phải khổ để lo cho con cái nữa hay sao.

Không hiểu tại sao từ ngày mẹ mất nhỏ thường hay đi chùa và lên các trang web để nghiên cứu về Phật pháp. Nhỏ biết được làm thế nào để hạn chế lòng tham, nỗi giận hờn của mình trong cuộc sống hằng ngày. Hèn gì mẹ hay đi chùa và mẹ ít khi giận ai, và luôn có một nụ cười hiền trên khuôn mặt. Nếu ai đi chùa mà biết áp dụng những tinh hoa trong lời Phật dạy thì đời sống tâm linh của người đó sẽ giảm được nhiều phiền toái trong cuộc sống hằng ngày.

Mỗi lần biết chị đồng nghiệp trong công ty gọi điện cho mẹ thì nhỏ thường hay dừng công việc để lắng nghe, không phải nhỏ nhiều chuyện, nhưng nhỏ thích được nghe chị nói chuyện với mẹ. Mỗi lần thấy số điện thoại của mẹ chị ấy gọi đến, câu đầu tiên chị nói là “Má hả?…có gì ngon không con về ăn cơm nha”, nhỏ nghe mà thích lắm, có một chút đau lòng…

Đã hai năm nhỏ mới trở về thăm mộ mẹ, một ngôi mộ khang trang đằm thắm, như tình cảm của những đứa con dành cho mẹ. Những cây tràm, cây thông bắt đầu tỏa bóng quanh ngôi mộ mẹ. Con bây giờ đã bình thản rồi mẹ ạ, con vẫn nhớ mẹ lắm nhưng không lo sợ như ngày đầu mất mẹ nữa, vì mẹ đã từng nói với con là dù cho người nào đó có hiện hữu trên cõi đời này mà không ai nhớ nghĩ đến thì cũng giống như đã chết rồi, nhưng ta vẫn nhớ mãi người đã mất thì người đó vẫn còn hiện hữu trong ta.

Bây giờ nhỏ có thể đưa ảnh mẹ ra đặt trên bàn làm việc của mình, ngày nào nhỏ cũng ngắm nhìn mẹ và nheo mắt cười thật tươi vói mẹ. Buồn vui mỗi ngày, nhỏ đều thầm cầu nguyện cho mẹ được siêu sanh cõi Tịnh độ.

Xa xa cánh đồng xanh, bòng cò con đang chăm chỉ kiếm mồi.

Tạp chí Văn Hoá Phật Giáo số 77

(Visited 125 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Lê Như Hồng, Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *