Đẹp nhất đức hạnh

| 15/03/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 28 | Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3 | TUỆ NHẪN

Đẹp nhất đức hạnhPhụ nữ là cao quý, điều này đã được công nhận từ xa xưa qua những huyền thoại, tín ngưỡng, tôn giáo với hình ảnh Bà Nữ Oa của Trung Quốc, Nữ thần Thái Dương của Nhật Bản, Mẹ Âu Cơ của Việt Nam, Đức Mẹ Kali, Đức Mẹ Maria, Đức Mẹ Quán Thế Âm… và sau đó là hình ảnh các liệt nữ hào hùng và các nữ danh nhân khác của từng dân tộc và của thế giới. Thế nhưng trong lịch sử loài người, phụ nữ vẫn bị coi thường, bị bạc đãi, bất công và họ vẫn phải âm thầm nhẫn nhục chịu đựng, buồn khổ, rồi than trách, rồi đấu tranh càng lúc càng mạnh mẽ để đòi bình đẳng và dần dần được nam giới ủng hộ.

Mãi đến năm 1909, ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3 mới được Đảng Xã hội Hoa Kỳ công nhận, kỷ niệm cuộc đình công chống bất công của phụ nữ New York. Năm 1945, Hiến chương Liên Hiệp Quốc được ký và được xem là Hiệp ước đầu tiên công nhận sự bình đẳng nam nữ. Năm 1975 là năm Quốc tế Phụ nữ và Liên Hiệp Quốc chính thức tổ chức lễ mừng ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 và đến tháng 12 năm này, Đại hội đồng chính thức công nhận vai trò của phụ nữ trong nỗ lực xây dựng hòa bình, phát triển và thúc đẩy chấm dứt sự phân biệt, tăng cường ủng hộ sự tham gia trọn vẹn, bình đẳng của phụ nữ.

Ngày nay, ngoại trừ một số nơi trên thế giới, thân phận người phụ nữ vẫn chưa được cải thiện, vai trò người phụ nữ trong xã hội đã được tôn trọng, phụ nữ bình đẳng với nam giới trong mọi hoạt động. Tuy vậy, phụ nữ có những đặc tính mà nam giới không thể nào thay thế. Đó là thiên chức làm vợ, làm mẹ, đó là đức hạnh cao vời. Như thế, ngoài tính bình đẳng nam nữ, người phụ nữ càng được quí trọng hơn do bởi thiên chức ấy.

Sự việc Đức Phật chấp nhận giáo đoàn Tỳ kheo Ni có thể xem là một quyết định táo bạo, mới mẻ giữa lúc phụ nữ Ấn Độ bị khinh thường, bị bạc đãi bất công. Do hoàn cảnh của thời đại ấy, Ngài đặt ra Bát Kỉnh Pháp, tức tám điều mà một Tỳ kheo Ni phải thực hiện trong sự tôn trọng chư Tăng, Bát Kỉnh Pháp không phải là sự phân biệt nam nữ mà chính là biện pháp phù hợp với hoàn cảnh bấy giờ để đưa người phụ nữ vốn đang tự ti đến chỗ tự tin và được tôn trọng. Cũng nhờ thế, rất nhiều Tỳ kheo Ni đã đạt quả vị cao nhất là A la hán hoặc các quả vị khác trong bốn Thánh quả. Trong kinh Thiện Sinh (Singalovada sutra), Đức Phật có dạy người chồng phải kính trọng, yêu thương, trung thành với vợ và người vợ phải săn sóc chồng, quán xuyến việc nhà, phải giữ gìn đức hạnh.

Trong thiên chức làm vợ, làm mẹ, đức hạnh của người phụ nữ được nhận biết rõ nhất.  Truyện Tiền thân Sujata trong Kinh Bổn Sanh có kể Đức Phật cùng 500 Tỳ kheo đến nhà trưởng giả Cấp Cô Độc và cảm hóa được Sujata người con dâu của  trưởng giả. Nàng rất bướng bỉnh, thô lỗ, nóng nảy đối với chồng và gia đình chồng. Đức Phật gọi nàng đến và đưa ra bảy loại vợ và bảo chọn xem mình thuộc loại nào: vợ phá hoại, vợ tham lam, vợ hung hãn, vợ như mẹ hiền, vợ như em gái, vợ như bạn thân và vợ như nô tỳ. Đức Phật bảo ba loại vợ trước sẽ tái sanh vào địa ngục, bốn loại vợ sau còn lại sẽ tái sanh vào cõi trời, Sujata bỗng nhiên được cảm hóa, nàng xin chọn làm loại vợ như nô tỳ.

Vợ như nô tỳ dĩ nhiên không phải là kẻ nô tỳ thực sự, đây nhằm chỉ cung cách tận tụy, kiên nhẫn giúp đỡ chồng, và chăm chút lo cho gia đình. Đức hạnh là yếu tố quan trọng nhất, đẹp nhất, cao cả nhất. Đức hạnh chính là cái đẹp của phụ nữ. Ngày nay rất nhiều phụ nữ đảm trách nhiều hoạt động xã hội, càng lúc càng có nhiều người thành đạt; liệu người phụ nữ còn có thể sắp xếp thời gian để thực hiện tốt thiên chức làm vợ, làm mẹ của mình không? Hiển nhiên đây là một vấn đề khó giải quyết và nếu giải quyết được thì người phụ nữ rõ ràng là vô cùng cao quí, xứng đáng được kính ngưỡng, yêu thương.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 28 | Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3 | TUỆ NHẪN

(Visited 211 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Tuệ Nhẫn, Vấn Đề

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *