Ngày nhà giáo Việt Nam

| 21/11/2015 | 0 Comments

Vấn đề | Nguyễn Văn Nhậtngay-nha-giao-vietnam

Người Việt vẫn tự hào về truyền thống ‘tôn sư trọng đạo’, một điều đã được các nhà nghiên cứu trong nước nâng lên thành đặc tính của dân tộc Việt. Lưu ý rằng đặc tính của một vật là các tính chất vượt trội có thể nhờ đó mà phân biệt vật ấy với những vật cùng loại. Đối với các thế hệ những người còn tiếp tục theo học phổ thông sau năm 1958 ở miền Bắc hoặc sau năm 1975 ở miền Nam thì truyền thống tôn sư trọng đạo của người Việt Nam được biểu thị qua các hoạt động thể hiện lòng biết ơn thầy cô giáo, mà hầu như mọi dân tộc, mọi quốc gia đều có những cách thức riêng để thể hiện sự trân trọng của họ đối với những người làm công việc trao truyền kiến thức. Không những thế, nhiều quốc gia trên thế giới còn có những ngày tôn vinh người dạy học rất có ý nghĩa, ở chỗ ngày ấy nhắc lại một biến cố gắn chặt với lịch sử của quốc gia hoặc có liên quan chặt chẽ đến hoạt động dạy và học ở quốc gia ấy.

Chúng ta vẫn biết rằng con người nói chung đều có lòng biết ơn, và một trong những lý do khiến nền văn minh của loài người ngày càng phát triển là loài người biết tiếp thu, gìn giữ và làm tỏa sáng những kiến thức do các thế hệ đi trước truyền lại; nói khác đi, con người biết học tập, biết giáo dục và có lòng biết ơn đối với những người làm công việc giáo dục. Cho nên, loài người ở khắp mọi nơi đều có những có những cách tôn vinh những người thực hiện việc trao truyền kiến thức. Chẳng hạn, người Trung Hoa vẫn thường kính trọng Khổng Tử, gọi ngài là vị ‘vạn thế sư biểu’; người Hy Lạp sau khi buộc Socrates phải tự tử đã hối hận và thường nhắc đến ông như một nhà đại hiền triết đã dạy dỗ những điều khôn ngoan; người Ấn Độ lúc nào cũng hết lòng tôn kính những vị guru đã giảng dạy giáo nghĩa từ Áo Nghĩa Thư …

Khi hoạt động trao truyền kiến thức đã trở thành một định chế gọi là định chế giáo dục, số người phục vụ cho hoạt động giáo dục trở nên đông đảo và cần phải được tổ chức, một cộng đồng người sẽ cảm thấy cần có những biểu thị sự biết ơn đối với cả tập thể những người làm công tác giáo dục. Đến lúc này, cộng đồng người quan trọng nhất là quốc gia sẽ thống nhất chọn một ngày có ý nghĩa để biểu thị lòng biết ơn chung ấy.

Theo ý nghĩa này, chúng ta thấy người Albania chọn ngày 7 tháng Ba làm ngày nhà giáo, vì vào ngày ấy năm 1867, ngôi trường công lập đầu tiên của đất nước Albania được khai giảng tại tỉnh Korca. Trong khi đó, người Brasil kỷ niệm ngày nhà giáo vào ngày 15 tháng Mười vì vào năm 1963, chính phủ đã ban hành một sắc lệnh tổ chức lại các trường tiểu học Brasil vào đúng ngày ấy. Người Malaysia lại chọn ngày nhà giáo là ngày 16 tháng Năm vì trong ngày 16 tháng Năm 1956, Hội đồng Lập pháp Liên bang Malaysia đã tiếp nhận hàng loạt những kiến nghị yêu cầu phải quan tâm đến các giáo viên. Đối với Iran, ngày nhà giáo rơi vào ngày 1 hoặc 2 tháng Năm, để tưởng niệm sự hy sinh của nhà giáo lỗi lạc Morteza Motahari bị ám sát vào ngày 12 tháng Ordibehesht năm 1979 theo lịch Ba Tư. Trong số các quốc gia hiện đại, có thể ngày nhà giáo của Ba Lan, được cử hành vào ngày 14 tháng Mười để kỷ niệm việc nhà vua Stanislaw August Poniatowski ban hành quyết định thành lập Hội đồng Giáo dục Quốc gia vào năm 1773.

Việc chọn lựa để ấn định một ngày nào đó được cả một cộng đồng công nhận là một kỷ niệm chung về một sự kiện đôi khi cũng có tính cách uyển chuyển cho phù hợp với nhận thức chung của cộng đồng về một biến cố có liên quan. Do đó, trong lịch sử, đã có trường hợp các quốc gia hủy bỏ một ngày nhà giáo hiện hành để chọn một ngày khác làm ngày nhà giáo, gắn liền với một sự kiện lịch sử nào đó thích hợp hơn với thị hiếu của công chúng trong giai đoạn ấy. Chẳng hạn, từ năm 1939, người Trung Hoa đã chọn ngày sinh của Khổng Phu Tử làm ngày nhà giáo, nhưng từ khi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thành lập vào năm 1949, thì ngày nhà giáo của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa lại là ngày 10 tháng Chín. Trong khi đó, Đài Loan vẫn giữ ngày nhà giáo của họ là ngày 28 tháng Chín, ngày sinh của Khổng Phu Tử tính theo lịch Gregory. Trước khi Hồng Kong được chuyển giao cho Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thì ngày nhà giáo của Hồng Kong là ngày 28 tháng Chín, giống như Đài Loan, nhưng sau năm 1997, Hồng Kong trở về với Trung Quốc, ngày nhà giáo ở Hồng Kong cũng lại là ngày 10 tháng Chín giống như ở Hoa Lục. Tuy nhiên, cả ở Hồng Kong và ở Hoa Lục, ngày càng có nhiều cố gắng vận động phục hồi ngày sinh của Khổng Phu Tử làm ngày nhà giáo.

Cũng có những quốc gia chọn một ngày thuận tiện nào để tổ chức ngày nhà giáo của nước mình. Chẳng hạn như Hoa Kỳ họ đã tổ chức ngày nhà giáo toàn quốc lần đầu tiên vào 7 tháng Ba năm 1980, nhưng ngày đó chỉ được áp dụng một lần duy nhất. Ngay sau đó, họ chọn ngày thứ Ba của một tuần lễ trọn vẹn đầu tiên trong tháng Năm để tổ chức kỷ niệm ngày nhà giáo toàn quốc một cách ngắn gọn và vui tươi bằng những hoạt động diễn ra trong các trường học với mục đích tôn vinh các thầy cô giáo; tuy vậy; ngày này không được người Hoa Kỳ coi là một ngày lễ chính thức. Từ năm 1965 đến năm 1994, người Nga kỷ niệm ngày nhà giáo vào ngày chủ nhật đầu tiên của tháng Mười, nhưng kể từ 1994, họ thống nhất lấy ngày 5 tháng Mười làm ngày nhà giáo theo lời kêu gọi của Unesco đưa ra ngay trong năm ấy.

Theo thông tin từ Unesco thì trước năm 1950, các nhà giáo cũng như các tổ chức giáo dục khác hầu như không có một tiếng nói quan trọng nào trong các liên hiệp công đoàn quốc tế. Từ năm 1874 đến năm 1945, đã có nhiều cố gắng quy tụ các nhà giáo lại trong nhiều tổ chức công đoàn quốc tế khác nhau. Sau khi chiến tranh thế giới thứ hai chấm dứt, thế giới bị chia rẽ thành hai cực bởi cuộc chiến tranh lạnh giữa một bên là khối Tư bản do Hoa Kỳ cầm đầu và một bên là khối Cộng sản do Liên Xô lãnh đạo. Cả hai bên đều ra sức lôi kéo các công đoàn nhà giáo ở các quốc gia khác nhau trên thế giới. Trong năm 1946, phía tư bản có một công đoàn Quốc tế gọi là Tô chức các Nhà giáo Chuyên nghiệp toàn Thế giới (WOTP viết tắt của World Organization of the Teaching Profession) được tổ chức lại từ tiền thân của nó là Hiệp hội Giáo dục Quốc gia Hoa Kỳ đặt trụ sở tại San Francisco. Cùng năm đó, các nhà giáo Quốc tế có khuynh hướng thân cộng thành lập tại Paris một Liên đoàn Quốc tế các công đoàn giáo dục (Federation Internationale Syndicale des Enseignants viết tắt là FISE).

FISE thực hiện một cuộc liên kết với nhiều tổ chức công đoàn giáo dục khác, chủ yếu là các tổ chức công đoàn giáo dục vùng châu Âu. Vào năm 1949, công đoàn quốc tế này tổ chức một cuộc họp ở Warsaw (có tài liệu nói là họp ở Budapest) để đưa ra một bản hiến chương. Sau đó, vào năm 1957, họ lại tổ chức một cuộc họp khác tại Warsaw và kêu gọi lấy ngày 20 tháng Mười Một làm ngày nhà giáo, áp dụng từ năm 1958. Sau cuộc họp này, người ta không thấy FISE có hoạt động gì khác.

Trong khoảng thời gian đó thì vào năm 1951, WOTP liên kết với nhiều tổ chức công đoàn giáo dục khác thuộc khối Tư bản và đổi tên thành WCOTP hay World Confederation of Organizations of the Teaching Profession (Liên minh toàn Thế giới của các nhà giáo chuyên nghiệp). Tổ chức này hoạt động sát cánh với các cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, nhất là tổ chức Unesco và tổ chức ILO (International Labor Organization hay Tổ chức Lao động Quốc tế). Tuy vậy, mãi tới năm 1966, họ mới đưa ra đươc dự thảo của bản Gợi ý Liên quan đến thân phận nhà giáo (Recommendation Concerning the Status of Teachers) và bản dự thảo này đã được Unesco thông qua vào ngày 5 tháng Mười cùng năm.

Cũng trong năm 1951, một số công đoàn nhà giáo có tinh thần chống cộng cực đoan tách ra khỏi WCOTP để thành lập một liên hiệp công đoàn quốc tế các nhà giáo khác gọi là Liên hiệp Quốc tế các Công đoàn Nhà giáo Tự do (International Federation of Free Teachers’Unions viết tắt là IFFTU). Tổ chức này hoạt động cạnh tranh ráo riết với WCOTP nhưng vì lập trường quá khích nên không được ủng hộ. Ngày 26 tháng Giêng năm 1993, WCOTP và IFFTU tiến hành hợp nhất để thành lập một tổ chức mới lấy tên là Education International. Ngày nay, EI là một tổ chức công đoàn nhà giáo có tới 401 hội viên là các tổ chức công đoàn giáo giới thuộc 172 quốc gia và vùng lãnh thổ, được hưởng quy chế tổ chức tư vấn đối với cơ quan Unesco của Liên hiệp quốc. Ngay sau khi hợp nhất EI đã cùng với Unesco kêu gọi tổ chức ngày nhà giáo thế giới lần đầu tiên vào ngày 5 tháng Mười 2009 với chủ đề “Xây dựng tương lai: Hãy đầu tư ngay vào các nhà giáo”. Cũng theo Unesco, ngày càng có nhiều quốc gia công nhận ngày 5 tháng Mười là ngày nhà giáo và tổ chức vinh danh thầy cô giáo cùng lúc trên khắp thế giới.

Về phần người Việt, phải khẳng định rằng lòng biết ơn đối với người dạy học đã được cha ông ta nêu cao từ xưa. Từ câu ca dao Muốn sang thì bắc cầu kiều; Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy đến câu tục ngữ Mồng một tết cha, mồng ba tết thầy đã cho thấy người Việt luôn dành cho những người dạy học một địa vị tôn quý.

Nhưng trước thời Pháp thuộc, thật ra hoạt động giáo dục ở Việt Nam chưa trở thành một định chế xã hội hoàn chỉnh: người dạy học không phải là người được đào tạo và việc dạy học không hẳn là một nghề. Tuy người đi học có thể tham gia các khóa thi để nếu trúng cách thì được bổ làm quan mang lại sự vinh hiển cho cả gia tộc, nhưng không phải ai cũng có điều kiện đi học đến trình độ có thể đi thi. Phần đông, người ta cho con em đi học với những vị gọi là thầy đồ, thường là những người đã đi học đi thi nhưng thi rớt hoặc là những vị quan đã cáo lão về ở ẩn, chỉ để ‘kiếm dăm ba chữ thánh hiền’, có thể đọc được một ít giấy tờ có liên quan đến đời sống nơi thôn xóm. Trong trường hợp ấy, để tỏ lòng biết ơn người dạy học, học trò và bố mẹ của học trò có thể thành tâm mang đến nhà người thầy đồ những lễ vật đơn giản mà thiết thực, như gạo củi hoặc thức ăn, mùa nào thức nấy, giúp người dạy học có điều kiện sinh sống bổ sung, bên cạnh việc thường khi người thầy đồ vẫn phải từ cày cấy trên mảnh ruộng của gia đình để mưu sinh.

Chỉ những người có điều kiện đi thi mới học cao hơn, và chỉ sau khi đã đỗ một kỳ thi gọi là thi hương thì người học trò mới được theo học ở các lớp do huyện hay do tỉnh tổ chức. Tại đó, những vị dạy học có chức danh huấn đạo đã được coi là thuộc hàng quan lại nhà nước, được hưởng bổng lộc của triều đình. Học trò trong trường hợp này chỉ cần thành tâm với thầy là chính, vì người thầy không còn khó khăn về cuộc sống, không đòi hỏi lễ lạt của học trò, mà cần học trò của mình đỗ đạt thành danh thì mình cũng được thơm lây. Tuy nhiên, chính ở những nơi ấy, lòng kính trọng của học trò đối với thầy được thể hiện rõ nhất, một điều khiến người Viêt tự hào là có truyền thống tôn sư trọng; và cũng chỉ ở những nơi ấy thì câu tục ngữ mồng ba tết thầy mới được áp dụng rộng rãi. Nghĩa là vào ngày mồng ba tháng Giêng âm lịch hàng năm, trong dịp Tết Nguyên đán, người học trò chưa đỗ đạt cố tìm cách đến thăm thầy đang dạy hoặc người học trò đã thành đạt cũng tìm về thăm thầy cũ, người đã có công rèn luyện để mình có được danh vọng trong trường văn trận bút.

Bên cạnh đó, cũng còn một hoạt động dạy học khác do các vị Tỳ-kheo Phật giáo trong nhà chùa tiến hành. Có thể thấy ngay từ thời Bắc thuộc, những người có may mắn đến với Phật giáo đều là những người biết chữ và ngoài việc truyền bá đạo Phật, các vị đó còn góp phần vào việc dạy chữ cho các tín chủ lui tới chốn thiền môn. Phải chăng vì các vị Tỳ-kheo Phật giáo đều là những người có khả năng dạy chữ cho dân chúng mà người Việt ta đã gọi các vị ấy là sư? Đối với hoạt động dạy học trong nhà chùa như thế, các sư không nhắm đến việc đào tạo người đi thi theo lối khoa bảng. Mặc dù vậy, thái độ của dân chúng đối với các vị sư trong chùa cũng thể hiện tinh thần kính trọng người dạy học của dân tộc Việt ta.

Khi người Pháp vào và đặt ách thống trị thực dân lên đất nước ta, ban đầu họ chỉ tuyển lựa những người theo họ để đào tạo thành thông ngôn hoặc thư ký. Dù sao chăng nữa, chính những thế hệ thầy thông thầy ký ban đầu đã hình thành một tầng lớp trí thức theo Tây học. Tuy vậy, mãi đến đầu thế kỷ 20, hệ thống giáo dục hiện đại mới bước đầu được thiết lập. Chính quyền thực dân bắt đầu đào tạo người dạy học bản xứ theo chương trình giáo dục của phương Tây. Kể từ đó, người dạy học mới thật sự là người làm nghề dạy học.

Do hoàn cảnh đặc thù của Việt Nam, sau khi giành được độc lập vào năm 1945, người Việt lại phải tiến hành liên tiếp hai cuộc chiến tranh và chịu một giai đoạn phân ly, mãi đến 1975 mới thật sự thống nhất được đất nước. Nền giáo dục của Việt Nam trong giai đoạn phân ly cũng gồm hai học chế hoàn toàn khác biệt. Ở miền Bắc, các giáo viên được quy tụ trong Công đoàn Giáo dục Việt Nam và chịu ảnh hưởng của FISE. Ở miền Nam, các giáo viên tự do gia nhập các tổ chức nghiệp đoàn nhà giáo khác nhau, không thể hiện được sự thống nhất. Để vận dụng các nhà giáo miền Bắc tích cực đóng góp vào sự nghiệp xây dựng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc và góp phần đấu tranh giải phóng dân tộc ở miền Nam, từ năm 1958, nhà nước lấy ngày 20 tháng Mười Một hàng năm tổ chức các hoạt động tôn vinh thầy cô giáo và gọi là ngày hiến chương các nhà giáo. Trong giai đoạn đó, ở miền Nam không có ngày nào được gọi là ngày nhà giáo. Sau năm 1975, học chế hai miền Nam Bắc dần thống nhất, người dạy học ở miền Nam cũng được kết nạp vào Công đoàn Giáo dục Việt Nam và ngày nhà giáo được áp dụng cho toàn quốc.

Trở lại với ngày 20 tháng Mười Một của Việt Nam, chúng ta có quyết định số 167-HĐBT ban hành ngày 28 tháng Chín năm 1982 thiết lập ngày ấy làm ngày lễ mang tên “Ngày nhà giáo Việt Nam”. Nhưng tại sao lại là ngày 20 thàng Mười Một thì trang mạng Education Network thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo cập nhật ngày 13-11-2005 giải thích: “Ngày nhà giáo Việt Nam (hay ngày lễ Hiến chương Nhà giáo Việt Nam) là một ngày kỷ niệm được tổ chức hàng năm vào ngày 20 tháng Mười Một tại Việt Nam. Đây là ngày lễ hội của ngành giáo dục và là ngày tôn sư trọng đạo nhằm mục đích tôn vinh những người hoạt động trong ngành này”. Trang mạng này cũng cho biết chi tiết như sau: “Tháng 7, năm 1946, một tổ chức quốc tế các nhà giáo tiến bộ được thành lập ở Paris đã lấy tên là F.I.S.E (tiếng Pháp: Federation International Syndicale des Enseignants-Liên Hiệp Quốc tế các công đoàn giáo dục). Năm 1949, tại một hội nghị ở Vacxava (thủ đô của Ba Lan), Liên hiệp Quốc tế các công đoàn giáo dục đã ra bản ‘Hiến chương các nhà giáo’gồm 15 chương với nội dung chủ yếu là đấu tranh chống nền giáo dục tư sản, phong kiến, xây dựng nền giáo dục trong đó bảo vệ những quyền lợi của nghề dạy học và nhà giáo, đề cao trách nhiệm và vị trí của nghề dạy học và nhà giáo. Công đoàn giáo dục Việt Nam, là thành viên của FISE từ năm 1953, đã quyết định, trong cuộc họp của FISE từ 26 đến 30 tháng 8 năm 1957 tại Vacxava, lấy ngày 20 tháng 11 năm 1958 là ngày ‘Quốc tế hiến chương các nhà giáo’. Ngày này lần đầu tiên được tổ chức trên toàn miền Bắc Việt Nam năm 1958. Những năm sau đó, ngày lễ này được tổ chức ở các vùng giải phóng ở miền Nam Việt Nam. Hàng năm vào dịp kỷ niệm 20 tháng 11 cơ quan tiểu ban giáo dục thường xuất bản, phát hành một số tập san đặc biệt để cổ vũ tinh thần đấu tranh của giáo giới trong vùng tạm chiếm, động viên tinh thần giáo viên kháng chiến. Khi Việt Nam thống nhất, ngày 20 tháng 11 trở thành ngày truyền thống của ngành giáo dục Việt Nam. Vào ngày 28 tháng 9 năm 1982, Hội đồng Bộ trưởng (nay là Chính phủ) đã ban hành quyết định số 167-HĐBT thiết lập ngày 20 tháng 11 hằng năm là ngày lễ mang tên ‘Ngày nhà giáo Việt Nam’”.

Như vậy, trước hết chúng ta thấy ngày 20 tháng Mười Một là một ngày do “Công đoàn giáo dục Việt Nam, là thành viên của FISE từ năm 1953, đã quyết định, trong cuộc họp của FISE từ 26 đến 30 tháng 8 năm 19597 tại Vacxava, lấy ngày 20 tháng 11 năm 1958 là ngày ‘Quốc tế hiến chương các nhà giáo”. Theo đúng câu chữ trích từ trang mạng của Bộ Giáo dục và Đào tạo như trên, người ta buộc tự hỏi, “Vì sao Công đoàn Giáo dục Việt Nam quyết định lấy ngày 20 tháng 11 năm 1958 làm ngày ‘Quốc tế Hiến chương các nhà giáo’mà lại phải sang tận Vacxava họp chung với FISE suốt từ 26 đến 30 tháng 8 năm 1957”? và cuối cùng đành phải suy diễn rằng, “Quyết định chọn ngày 20 tháng 11 làm ngày Hiến chương các nhà giáo là quyết định của FISE, trong đó Công đoàn Giáo dục Việt Nam là một thành viên có tham gia cuộc họp của FISE kéo dài từ 26 đến 30 tháng 8 năm 1957 ấy”. Dù sao chăng nữa thì sau cuộc họp nói trên, dường như chỉ có Việt Nam thi hành cái nghị quyết về cái ngày trên trời rơi xuống ấy. Vì ngay Ba Lan, là nước chủ nhà nơi diễn ra hội nghị, cũng chưa bao giờ bỏ ngày nhà giáo truyền thống của họ để chấp nhận ngày nhà giáo được cái công đoàn quốc tế kia ấn định.

Có một ngày lễ để tôn vinh những người làm việc trong ngành giáo dục là một điều đáng quý và thật sự cần thiết. Tuy nhiên, nếu cứ tự hào rằng ta có truyền thống tôn sư trọng đạo mà lại phải cần đến một ngày mà không có liên hệ gì với lịch sử chính trị và lịch sử văn hóa nước nhà, văn hóa dân tộc để bày tỏ lòng quý trọng người dạy học thì làm sao thể hiện được rằng ta có truyền thống? Chẳng những ngày 20 tháng Mười Một không có ý nghĩa gì đối với truyền thống dân tộc, mà FISE ngày nay cũng không còn là một tổ chức quốc tế quan trọng nữa. Thật vậy, ngay cả lúc nghị quyết của FISE ra đời, ngoài Công đoàn Giáo dục Việt Nam đem về phổ biến cho trong nước, có quốc gia thành viên nào tôn trọng cái nghị quyết ấy đâu? Ngày nay, đất nước ta đã hoàn toàn thống nhất, chúng ta không còn cần động viên tinh thần giáo viên kháng chiến, thay vào đó, chúng ta đang chủ trương hội nhập với thế giới; việc tiếp tục kỷ niệm ngày ra đời một bản hiến chương giáo dục có nội dung chủ yếu là đấu tranh chống nền giáo dục Tư sản, phong kiến mà chưa bao giờ được áp dụng lại không được một quốc gia nào tôn trọng đã trở nên một việc hết sức lạc lõng.

Chính vì thế, chúng ta cần có một ngày khác để tổ chức ngày nhà giáo Việt Nam. Hoặc, chúng ta có thể chọn trong lịch sử dân tộc một ngày nào khác có một sự kiện có ý nghĩa cụ thể liên quan đến truyền thống dạy và học của dân tộc để thể hiện rõ người Việt từ lâu đã có truyền thống tôn sư trọng đạo. Hoặc, chúng ta có thể ủng hộ chủ trương của Unesco, một tổ chức Văn hóa Giáo dục được cả thế giới công nhân, chấp nhận chòn ngày 5 tháng Mười làm ngày nhà giáo Việt Nam để thể hiện đất nước Việt Nam đã thật sự hội nhập với thế giới về mặt văn hóa. Việc thay đổi một ngày lễ đã có thời gian được áp dụng vài chục năm có thể sẽ gây ra một vài phản ứng từ phía những người có tinh thần hoài cổ (!), nhưng nếu sự thay đổi ấy hoặc có thể làm nổi bật truyền thống dân tộc, hoặc thể hiện rõ tinh thần quyết tâm hội nhập với thế giới của đất nước ta, thì đó là một sự thay đổi cần thiết. Cũng nên thấy rằng việc thay đổi này chẳng những không làm mất đi ý nghĩa của ngày nhà giáo Việt Nam mà còn làm tăng giá trị của ngày nhà giáo Việt Nam hoặc về phương diện nêu cao truyền thống hoặc về phương diện thể hiện tinh thần hội nhập. Lúc ấy, khi nói tới ngày nhà giáo Việt Nam, chúng ta hoặc có thể hãnh diện vì đó thực sự là một ngày truyền thống, hoặc chúng ta cũng mừng vui vì chúng ta có dịp chia sẻ với tất cả những nhà giáo trên toàn thế giới những cảm xúc và những hoài bão của người dạy học.■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 93

(Visited 159 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Giáo Dục, Nguyễn Văn Nhật, Vấn Đề

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *