Dắt ta về hồ nước cũ

| 26/07/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 34 | MỸ THUẬT |  Lê Bảo Âu Long Nhân triển lãm mỹ thuật “Sen đầu hạ” tại Hà Nội.

dat-ta-veTôi đã được thấy vẻ đẹp của sen trong đời sống, nhiều nơi. Với tôi, hoa sen là hiện hữu của cảm thức lung linh. Đó là một cảm giác rất cụ thể, không trừu tượng, kể cả khi không có sự hiện diện của hoa sen. Và khi đến với triển lãm mỹ thuật “Sen đầu Hạ” của nhóm 10 họa sĩ Phật tử Mặc Hương (nhân mùa Phật đản 2551, diễn ra tại Viet Art Centre, 42 Yết Kiêu, Hà Nội, từ 16 đến 22/4 âm lịch), do Tạp chí Văn Hóa Phật Giáo tổ chức, tôi như được trở về với hồ nước cũ, ở đó đã có sẵn một cánh sen hồng đợi ta trên miền nước lặng. Thực đúng, con đường ra đi chính là con đường trở về như nhiều trải nghiệm đã xác tín…

 Mỗi một bức tranh trong 38 tác phẩm triển lãm bằng các chất liệu sơn dầu, sơn mài, lụa… của nhóm Mặc Hương là một cánh sen với một góc độ khác nhau hiện thực, lập thể, trừu tượng…nhưng đều có chung một hương vị. Vô thường, Duyên khởi và Tràng hạt (nghệ thuật sắp đặt) của Nguyễn Đức Long (pháp danh Long Độ), Tuệ nhãn, Non nước, chùa Thầy tôi của Lê Tiến Công (Quảng Viên), Bình minh trên suối Yến, Chích lý Tây quy, Nhất tâm, Cát tường Mandala của Nguyễn Thị Nhàn (Pháp lạc)…những bức tranh của Nguyễn Linh (Quảng Nghiêm), Đỗ Minh Tâm (Tâm hiếu), Nguyễn Bích Thũy (Diệu Phúc)…đan vào nhau, những sắc màu quyện vào nhau, những cánh sen chụm vào nhau trong một không gian của đường nét, hình khối và màu sắc. Có ai đó lấy sự quyến rũ của hình khối và sự biến sỏ của màu để thưởng thức tranh, còn tôi lấy điểm nhìn từ trong tâm hồn người họa sĩ để cảmthụ tác phẩm nghệ thuật ấy.

Đặng Phương Việt, người đã vẽ sen từ lâu rồi, từ trước khi anh có pháp danh Quảng Lưu. Và khi có nhân duyên được tiếp xúc rồi dần thấm triết lý từ bi, trí tuệ nhà Phật, thì tựa như hành trình vào cõi tâm linh, tranh anh đã có sự chuyển động kỳ lạ của màu sắc. Vẫn là những bông hoa ấy, vẫn là những đài sen ấy nhưng không còn vội vã xao động. Màu cũng trầm hơn, uẩn huyền hơn. Đó là sự chuyển dịch nội tâm chứa đựng cái nhìn Phật pháp. Thanh thản hơn. Bình lắng hơn. Và bớt đi phần bon chen nhưng không vì thế mà quên đi cái đích tối thượng, không làm mất đi cái thiên hướng tao mặc của mình.

Sen

Sen-sơn dầu -Đặng Phương Việt

Không phải những bông sen từ thiên đường lạc xuống nẻo trần. Những bông sen ấy bao giờ cũng như đang vươn lên và vươn lên cao mãi từ sình bùn. Cái vươn lên rất rõ ràng trong những thân sen mỏng manh vút lên để có được những cánh hao trắng hồng. Những thân sen giống như những bậc thang trên con đường hướng tới sự giải thoát. Chúng mang vẻ đẹp chưa toàn bích. Chúng giống người tập tu nỗ lực tinh tiến từng bước trở về Phật tính chân thường của mình. Vươn lên ánh sáng, dù là sen lúc ban mai, sen trưa nắng gắt hay sen tịch mịchtrăng, dù ở thời điểm nào thì những bức tranh sen của Đặng Phương Việt đều làm cho người xem nhận ra cái thông điệp mà anh muốn truyền tải: sự tự vươn lên để thức tỉnh, giác ngộ, giải thoát mình khỏi những nhiễm ô đời sống.

Hoa sen là một vẻ đẹp, một giá trị. Những bông sen cách điệu mang dáng dấp đồ hình Mandala trong tranh sơn dầu của Pháp Lạc Nguyễn thị Nhàn có môt vẻ trừu tượng cao. Những cánh sen ẩn mình trong hoa văn, ký tự của hình đồ Mật tông dường như thâm sâu hơn, khởi nguyên hơn. Những hoa văn, ký tự thuần Việt như mây gió, ngọn đèn, logo chùa Hương…được Pháp Lạc Nguyễn Thị Nhàn xếp sắp, bố trí theo một trật tự có hệ thống làm cho hao sen dường như trở nên chất chứa một năng lượng tiềm tàng. Theo Kim Cương thừa, mọi hiện hữu trong vũ trụ từ thế giới ngoại cảnh cho đến thân và tâm mình đều có là Mandala – một biểu tượng về vũ trụ hoàn hảo linh thiêng của từng vị Phật, Bồ tát hay nhiều vị thần thánh chư thiên ngự trị cùng các năng lượng tâm linh và sức chú nguyện kết tụ trong vũ trụ đó. Một Mandala Tây Tạng là những hình tròn, hình vuông bao bọc nhau với nhiều chi tiết và màu sắc được quy định nghiêm ngặt, được xây dựng chu đáo trong nhiều ngàyliên tục và sau khi kết thúc nghi lễ, no được phá hủy ngay trong một cử chỉ nói lên tính vô thường của hiện hữu. Hoa sen trong nữ họa sĩ Pháp Lạc chính là một Mandala, kể cả khi không hiện diện trước mắt. Sen hiện hữu trong tâm. Như một tòa sen nơi Đức Phật tọa thiền, như bệ đá chạm khắc những hoa văn từ các vương triều xưa, như một lát cắt với các ký hiệu mang bí mật và quyền năng chưa được giải mã, như một pháp khí, như một lễ vật…

Mái chùa mái trường- sơn dầu- Nguyễn Thị Nhàn

Mái chùa mái trường- sơn dầu- Nguyễn Thị Nhàn

Vậy là, sen đấy mà không phải sen đấy. Không thấy sen đâu. Chỉ còn hương sen thôi. Sen đã nở trong tâm Mặc Hương

và hiện hữu thành những tác phẩm trong triển lãm này. Nó tỏa vào đời sống môt vẻ đẹp an nhiên…

“Qua từng tác phẩm, thông điệp của Đức Phật, niềm kínhtín Tam bảo được các họa sĩ chuyển tải bằng ngôn ngữ hội họa. Quá trình nghiên cứu học tập, hành trì và sáng tạo trên tinh thần

“mỗi người hãy là hòn đạo của chính mình” đã tạo nên những tác phẩm, những phong cách nghệ thuật riêng biệt, hy hữu và cũng rất thân thiện (…).

Triển lãm mỹ thuật do Tạp chí Văn Hóa Phật giáo phối hợp cùng Trung tâm Ngh

ệ thuật Việt tổ chức lần đầu tiên còn khiêm nhường, chất liệu còn giản đơn, trình bày đôi chỗ còn vội vàng… Nhưng trước hết và trên hết , qua các tác phẩm là những biểu đạt an lành thánh thiện trong mùa Phật đản năm nay. Đó cũng là nhịp cầu nối giữa mỹ thuật Phật giáo với mỹ thuật đương đại, là sự hòa hợp đồng điệu tinh thần vô ngã của những người yêu thích mỹ thuật Phật giáo, là sự đồng hành hướng thượn

g tới Chân – Thiện – Mỹ”.

(Trích phát biểu khai mạc triển lãm của Đại đức Thích Minh Hiền, Phó Tổng Biên tập Tạp chí Văn Hóa Phật Giáo, Trưởng ban Tổ chức Triển lãm)

 

Nhất hoa khai ngũ diệp-Lụa- Nguyễn Thị Nhàn

Nhất hoa khai ngũ diệp-Lụa- Nguyễn Thị Nhàn

 

 

 

Lễ Kỳ an- Tổng hợp- Pháp Lạc

Lễ Kỳ an- Tổng hợp- Pháp Lạc

 

 

 

 

 

(Visited 106 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Văn Hoá

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *